Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

Bỏ sang giàu tôi về bên tình cũ

10 năm lấy chồng, cảm giác có chỉ là sự ghê tởm dù chồng yêu và tốt với tôi. Tôi muốn ly hôn!

Tôi đã từng là kẻ tham vàng phụ nghĩa và giờ đây tôi muốn chuộc lại lỗi lầm năm xưa của mình. Điều duy nhất tôi áy náy là hai đứa con bé bỏng của tôi và người chồng yêu tôi nhưng khổ vì tình yêu đó. Tôi phải làm gì mới đúng, mới hạnh phúc cho cả ba chúng tôi.

Tôi lấy chồng năm 20 tuổi. Chồng tôi là một người đàn ông tốt, yêu thương tôi và rất được lòng bố mẹ tôi. Ngày ấy, tôi đang yêu một người khác, một chàng trai bằng tuổi. Bố mẹ tôi kiên quyết phản đối vì nói rằng yêu nhau bằng tuổi tôi sẽ không nhờ được chồng vì anh ấy quá trẻ. Hơn nữa, gia đình cũng như bản thân anh ấy chưa có gì trong tay.

Khi ấy tôi còn quá trẻ, bị bố mẹ tác động nhiều nên nao núng tinh thần. Mẹ tôi nói: "Con gái nên lấy chồng hơn tuổi thì mới được nhờ. Chồng sẽ biết cách yêu thương, chăm sóc cho con. Lấy chồng bằng tuổi chẳng những vất vả, sau này con lại còn già hơn nó. Lúc đó lại còn phải lo giữ chồng". Mẹ tôi khuyên rất nhiều nhưng cái chính vẫn là tôi không có bản lĩnh để bảo vệ tình yêu của mình. Tôi nói yêu anh nhưng mẹ tôi lại cho rằng đó chỉ là tình cảm mới lớn nhất thời, rồi thời gian sẽ khiến tôi yêu chồng. Và cuối cùng tôi đã chia tay người mình yêu để lấy chồng.

Bỏ sang giàu tôi về bên tình cũ - 1

Chồng tốt với tôi nhưng 10 năm rồi tôi không thể nào yêu nổi chồng (Ảnh minh họa)

Tôi lên xe hoa về nhà chồng trong tâm trạng cố gắng học cách yêu chồng. Về sống với nhau, chồng tôi rất tốt, rất yêu thương tôi. Tôi sinh cho con anh đứa con trai đầu lòng và anh càng chiều chuộng tôi hơn nữa. Gặp tôi lần nào mẹ cũng bảo: "Con đã thấy chưa, mẹ nói có sai đâu. Giờ có ai sướng như con không?". Mẹ tôi nói đúng, tôi sướng về vật chất nhưng có một sự thật trong lòng tôi, tôi không hề cảm thấy hạnh phúc, tôi không thể nào yêu nổi chồng dù anh ấy rất tốt với tôi.

Đêm nào nằm bên chồng tôi cũng nhớ về người yêu cũ. Bao năm qua, tôi biết anh ấy vẫn chưa yêu ai, cố gắng làm lụng để tạo dựng sự nghiệp. Tôi và anh không liên lạc nhưng tôi vẫn được nghe về anh qua những người bạn cũ. Đến giờ, đã gần 10 năm qua đi, tôi đã có hai con nhưng anh vẫn chưa lập gia đình.

Tôi đang sống trong một cuộc hôn nhân êm đềm nhưng ẩn sâu bên trong là những cơn sóng ngầm đau đớn. Tôi cảm thấy mình khốn khổ vì không thể yêu chồng. Chồng tôi có lẽ cũng đã nhận ra điều đó. Anh cũng chán nản và mệt mỏi. Tôi đã nghĩ tới chuyện ly hôn nhưng mẹ tôi nói sẽ từ mặt tôi nếu tôi làm thế. Mẹ tôi nói tôi không xứng đáng làm mẹ nếu tôi bỏ chồng. Chồng tôi tốt như vậy hà cớ gì tôi được phép bỏ anh? Mẹ tôi nói tôi được chồng chiều quá sinh hư. Mẹ còn nói nếu tôi bỏ chồng nghĩa là tôi bô tro trát trấu vào mặt bố mẹ, làm khổ các con. Vì nghĩ cho gia đình, tôi lại im lặng sống bên chồng.

Bỏ sang giàu tôi về bên tình cũ - 2

Tôi không thể sống cả đời bên một người chồng mà tôi không thể nào yêu nổi. Tôi muốn được sống như một người đàn bà bình thường, yêu và được yêu. (Ảnh minh họa)

Tôi cũng nghĩ rằng vì chồng chiều quá nên tôi không yêu chồng. Nếu anh đối xử với tôi phũ phàng hơn thì biết đâu tôi lại sợ mất chồng mà yêu anh. Nhưng rồi khi tôi biết khoảng 3 tháng nay anh ngoại tình, tôi cũng hoàn toàn vô cảm. Tôi không đau đớn, không trách cứ thậm chí còn muốn như vậy để mình không bị chồng làm phiền. Đến lúc này, tôi hiểu tình cảm là điều không thể nào gượng ép được. Dù thế nào đi chăng nữa tôi cũng không thể yêu chồng.

Chồng tôi đau khổ vô cùng. Anh nói anh ngoại tình chỉ để tôi ghen vậy mà sự dửng dưng của tôi đã khiến anh gần như bị sốc. Tôi đề nghị ly hôn nhưng chồng tôi níu kéo tôi lại vì các con. Mẹ tôi cũng răn đe tôi về những mối họa nếu tôi bỏ chồng. Và trên hết là nhìn hai con lòng tôi đau như cắt nên đã chùn lòng.

Tôi đã gặp lại người yêu cũ. Anh ấy nói còn yêu tôi rất nhiều nhưng khuyên tôi quay về bên chồng con. Tôi bỏ chồng cũng không phải vì muốn phải quay về bên tình cũ vì điều đó là câu chuyện phía sau. Tôi chỉ có cảm giác rằng tôi cần phải giải thoát cho mình. Tôi không thể sống cả đời bên một người chồng mà tôi không thể nào yêu nổi. Tôi muốn được sống như một người đàn bà bình thường, yêu và được yêu. Tôi có nên ly hôn không? 

Lần theo dấu vết người vợ bỏ nhà theo trai

Bất lực vì không biết thông tin gì của vợ khiến Linh chán chường. Anh chỉ mong tin đồn vợ anh theo trai không phải là sự thật.
Người đàn ông với những bước chân khập khiễng không khỏi xót xa khi biết vợ lên thành phố làm việc và ngoại tình với một người đàn ông nhiều tiền. Đã 9 tháng vợ anh không về nhà dù chỉ ở cách xa chưa đầy 30km, chị ta cũng không đoái hoài gì đến chồng con, dù có gọi điện cũng không bắt máy.

Bỗng dưng vợ mất tích

Vào buổi chiều muộn, Linh (31 tuổi) lê chân bước thấp, bước cao đến công ty Thám tử Lương Gia để nhờ tìm nơi ở và công ty của vợ mình. Anh nói đã hai ngày rong ruổi ở Sài Gòn nhưng vẫn không tìm thấy bóng dáng vợ đâu. Nghe một người bạn giới thiệu và dẫn đến, Linh quyết định nhờ thám tử điều tra. Anh tỏ ra khá buồn bã và mệt mỏi.

Theo lời Linh kể thì anh ta trước đây là kĩ sư xây dựng. Anh lấy vợ khá sớm (24 tuổi) và có một cô con gái. Năm 2011, anh được cử ra nước ngoài làm việc 5 năm, dù không muốn xa vợ con nhưng bố mẹ, ngay cả vợ anh cũng khuyên đây là cơ hội tốt để anh phát triển sự nghiệp và có thêm tiền để lo cho gia đình.

Linh khăn gói ra đi. Hàng tháng anh vẫn gửi tiền đều đặn về cho vợ con, gia đình có của ăn của để nên dù sống xa người thân, Linh vẫn cảm thấy hạnh phúc. Tuy nhiên, cuộc sống quá khắc nghiệt với anh trong lúc sự nghiệp đang lên thì anh bất ngờ bị tai nạn tại công trường thi công. Sau hai tháng chữa trị ở Đức, anh được gửi trả về Việt Nam.

Sau tai nạn, chân của anh đi đứng khó khăn, số tiền tích cóp bao năm đổ vào tiền thuốc men và chữa trị, cứ trở trời anh lại thấy đau nhức như có hàng ngàn mũi tiêm đâm vào da thịt. Thấy vậy, vợ của anh là Hà đã xin gia đình lên Sài Gòn làm việc để kiếm thêm thu nhập. Lúc đầu Linh không chịu nhưng khi nghe phân tích từ phía vợ anh cũng xuôi.

Hà nói với chồng là chị ta xin làm thư kí giám đốc cho một công ty điện tử nước ngoài, người này là nữ nên Linh yên tâm để vợ đi. Hồi đầu Hà thường đi lên đi về với khoảng cách 30km, đến nửa năm sau thì cô nói công việc quá bận rộn, chuyện đi đi về về mất quá nhiều thời gian và công sức nên đòi thuê phòng trên thành phố cho tiện.

Thấy thương vợ nên Linh cũng để cô ở lại trên Sài Gòn. Rồi cũng từ đó Hà ít về nhà, những cuộc điện thoại cũng thưa dần. Linh lên Sài Gòn kiếm cũng hiếm khi gặp. Cho đến tận hôm Linh lên nhờ thám tử thì đã ngót 9 tháng Hà không về nhà cũng không mấy khi liên lạc về nhà.

Thương con gái vì nhớ mẹ nên anh lên phòng trọ tìm, tuy nhiên người ta nói Hà đã chuyển đi hơn nửa năm. Anh đến công ty cũng không gặp và Hà cũng đã chuyển sang công ty khác, thậm chí chị ta cũng đã đổi số điện thoại.

Bất lực vì không biết thông tin gì của vợ khiến Linh chán chường. Anh chỉ mong tin đồn vợ anh theo trai không phải là sự thật.

Lần theo dấu vết người vợ bỏ nhà theo trai - 1

Anh không khỏi xót xa khi biết vợ lên thành phố làm việc và ngoại tình với một người đàn ông nhiều tiền (Ảnh minh họa)

Sự thật cay đắng

Không có bất cứ địa chỉ lẫn thông tin về Hà khiến cuộc điều tra của các thám tử trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Giữa thành phố lớn với mấy trăm ngàn dân, việc tìm thấy Hà giống như mò kim đáy bể.

Với phương pháp nghiệp vụ điều tra chuyên nghiệp, ông Lương Hiền Duy điều ba thám tử đi khắp nơi dò la tin tức. Trước tiên là thám tử Tiến sẽ đến phòng trọ cũ của Hà để thăm hỏi thông tin chị Hà đã chuyển đi đâu, có để lại tin tức gì hay liên lạc với ai trong dãy nhà trọ cũ hay không.

Hai thám tử khác sẽ tìm hiểu thông tin về Hà tại công ty cũ chị đã từng làm. Công tác dò la không đơn giản vì dường như Hà đã có ý định cắt đứt hết mọi liên lạc từ trước.

Theo thông tin ban đầu, giám đốc mà Hà làm thư kí là nam chứ không phải nữ như chị Hà đã nói với anh Linh. Một vài người trong công ty nói Hà được giám đốc rất ưu ái. Hồi đầu mới lên Sài Gòn chị rất giản dị, đơn sơ, nhưng sau khi vào công ty làm một thời gian chị này bắt đầu son phấn, ăn diện.

Tuy chưa biết tình hình ra sao, nhưng bằng sự nhạy bén và kinh nghiệm điều tra nhiều vụ việc, các thám tử chuyển sang theo dõi vị giám đốc trên, biết đâu sẽ lần ra manh mối của Hà.

Vị giám đốc tên Tài, khoảng gần 50 tuổi, là một người khá thành đạt trong giới kinh doanh hàng điện tử. Ông này có hai đứa con trai và đã ly dị vợ. Con đầu của ông đã có gia đình và đứa con trai út vừa tốt nghiệp cấp ba.

Ngày thứ nhất theo chân ông, các thám tử thấy ông đến một nhà hàng sang trọng, tổ chức tiệc chia tay con trai út đi du học nước ngoài. Khoảng 10h đêm, ông rời khỏi buổi tiệc nhường chỗ cho đám trẻ chơi vui vẻ. Sau đó ông gọi điện cho ai đó rất lâu rồi về thẳng nhà.

Ngày tiếp theo, khoảng 3h chiều, ông này rời khỏi công ty và đến thẳng sân bay tiễn con trai qua Mỹ. Tầm 5h30 ông quay lại công ty và khoảng 5 phút sau ra khỏi đó. Ông ta lại gọi điện cho ai đó rất lâu và đến một quán cafe sang trọng giữa trung tâm quận 1.

Ông ta ngồi chờ ai đó tận một tiếng đồng hồ, sau đó người phụ nữ đó tới. Qua hình ảnh Linh cung cấp thì đấy chính là chị Hà. Khi chị Hà vừa tới thì hai người lập tức đi nơi khác. Các thám tử chụp lại những hình ảnh này và theo sát đối tượng.

Ông Tài đưa Hà đến nhà ông và sáng hôm sau ông ta chở Hà đến một cửa hàng điện tử lớn ở quận 3, sau đó ông ta đến công ty. Sau khi biết được dấu vết của Hà thì các thám tử không theo dõi ông Tài nữa mà chuyển sang bám sát Hà.

Thám tử Tiến hỏi thăm những người dân sống xung quanh cửa hàng điện tử thì được biết đó là cửa hàng do Hà đứng tên và người hậu thuẫn chị ta không ai khác chính là ông Tài. Theo một vài lời kể của bà chủ quán nước đối diện cửa hàng của Hà thì: " Ông chồng rất cưng chiều cô vợ trẻ, chiều nào cũng đến đón vợ cùng về". Đến đây, việc Hà ngoại tình đã có thể chắc chắn và tình nhân của cô chính là ông Tài. Các thám tử cần tìm hiểu thêm nơi ở hiện tại của Hà rồi mới báo cáo lại với anh Linh.

Chiều muộn, ông Tài đến đón Hà và đưa cô tới một căn hộ nhỏ trong khu đô thị Phú Mỹ Hưng, thám tử dò hỏi thì được biết, đây là căn hộ ông Tài mua cho Hà đã được 5 tháng. Ông Tài thường xuyên qua lại nơi đây và họ cũng sống với nhau như vợ chồng, dù Hà hơn con trai đầu của ông Tài có hai tuổi.

Những hình ảnh cũng như thông tin địa chỉ cửa hàng, địa chỉ nhà Hà hiện tại và người đàn ông giàu có phía sau Hà đều được giao tận tay anh Linh sau 6 ngày theo dõi, điều tra. Nhìn những hình ảnh thân mật của vợ mình mà anh như chết lặng.

Câu chuyện gia đình của anh Linh thật bi đát, chỉ sau một tai nạn anh đã mất đi cơ hội làm việc tốt ở Đức và mất đi người vợ xinh đẹp những tưởng sẽ thủy chung với anh trọn đời. 

Sợ "yêu" vì bị "hái hoa" khi lên đỉnh

Không kiểm soát được cảm xúc, Lan "hái hoa" ngay khi vừa lên đỉnh. Từ đó cô sợ không dám "yêu".

Vẫn biết đời sống tình dục là một điều rất quan trọng trong cuộc sống hôn nhân. Nhưng người vợ luôn sợ chồng mình vì không được thỏa mãn trong chốn phòng the mà "léng phéng" bên ngoài. Song vì một số lí do tế nhị, nhiều chị em lại cảm thấy e ngại chuyện lên giường.

Sợ chồng choáng vì bụng bèo nhèo sau sinh

Sau khi sinh, dáng hình của nhiều chị em trở nên phát phì. Đây cũng là một nguyên nhân khiến nhiều người ngượng ngùng khi bên chồng. Trường hợp của chị Lan là một ví dụ.

Trước đây chị Lan vốn nổi tiếng với vóc dáng thanh mảnh như người mẫu. Điều đó khiến chị rất tự hào và chồng cũng si mê vợ hơn. Tuy nhiên, sau khi sinh xong đứa con đầu lòng, thân hình chị trở nên phát tướng. Chị tăng mười mấy cân so với ban đầu, bụng xệ chảy mỡ. Nhiều lúc nhìn mình trong gương chị Lan không khỏi chạnh lòng khi thấy mình khác trước quá nhiều. Cô gái eo ót ngày nào không còn nữa mà thay vào đó là một người béo phì, bụng chảy xệ. Nhưng vì con chị cũng không còn cách nào khác. Chị đang cố gắng giảm cân nhưng vẫn chưa có hiệu quả.

Chuyện bỗng nhiên phát tướng sau sinh không chỉ khiến cho chị mặc cảm, xấu hổ với người ngoài mà ngay với chồng chị cũng ngại gần gũi. Chị cứ hình dung cảnh chồng nhìn vào thân hình vợ với cái bụng bèo nhèo đầy mỡ thì làm sao còn cảm thấy hấp dẫn hay thú vị gì nữa. Chính vì suy nghĩ đó mà nhiều lần chồng gạ "yêu" chị cứ vờ bận chăm con mà từ chối không dám lên giường cùng anh.

Trốn được vài lần chứ không thể trốn mãi, chị bị chồng bực bội khi liên tục "bỏ đói" chồng. Đến lúc này, chị mới bật khóc thú nhận vì không tự tin với vóc dáng của mình nên không dám "yêu". Chị từng rất tự hào về thân hình quyến rũ của mình, giờ đây, đến chị tự ngắm mình còn thấy chán huống hồ là mình. Hiểu được nỗi khổ tâm của vợ, chồng chị Lan nhẹ nhàng khuyên nhủ và hạn chế đòi hỏi vợ. Anh dành thời gian giúp vợ chăm sóc con để vợ có thể lấy lại được vóc dáng, giúp vợ tự tin hơn trong đời sống tình dục.

Sợ

Mặc cảm về bản thân, nhiều người vợ không đủ tự tin "yêu" chồng (Ảnh minh họa)

Vợ không dám "yêu" vì sợ "hái hoa" khi lên đỉnh

Nhi cũng đẹp không khác gì Lan nhưng vấn đề mà cặp vợ chồng son của cô gặp phải lại là một "tật xấu nho nhỏ" khi hai người quan hệ. Chỉ vì một lần bị như vậy mà Nhi thành ra hãi hùng không dám quan hệ với chồng.

Vợ chồng Nhi mới cưới nhau được hơn 2 tháng. Trước đây Nhi cũng chưa từng quan hệ nên không biết phản ứng của mình trong thời khắc đó như thế nào. Đêm tân hôn, sau những phút giây đầy đau đớn, Nhi cũng cảm nhận được một chút khoái cảm của "chuyện ấy". Nhưng đến đêm thứ hai, Nhi thực sự phải xấu hổ vì phản ứng bất thường của mình sau khi lên đỉnh.

Lần thứ hai quan hệ, Nhi đã được chồng cho nếm trải cảm giác hạnh phúc thực sự là như thế nào. Nhưng khốn nỗi sau những phút giây thăng hoa đó, Nhi tiểu tiện không kiểm soát. Dừng cuộc vui lại Nhi mới nhận thức được tình hình. Cô xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu. Nhi vốn là cô gái thùy mị, ngoan hiền nên phản ứng này của cô thực sự ngoài sức tưởng tượng.

Sau lần đó, Nhi trốn tiệt không dám quan hệ với chồng. Mặc dù vợ không nói ra nhưng thật may là chồng Nhi vẫn hiểu được tâm lí đó. Anh chủ động trò chuyện với vợ và để cho vợ thấy rằng đó là phản ứng hết sức tự nhiên, nhất là với những người mới quan hệ. Được chồng động viên, an ủi, Nhi cũng đỡ xấu hổ hơn phần nào. Sau đó hai vợ chồng tìm cách khắc phục, giúp Nhi kiểm soát tốt hơn khi quan hệ nên chuyện xấu hổ kia cũng không còn xảy ra nữa.

Sợ

Trốn "yêu" chồng vì xấu hổ (Ảnh minh họa)

Vợ quá "khô" không dám "yêu"

Không giống như trường hợp của hai người vợ trên, vấn đề mà Trang gặp phải lại đến từ thể trạng của cô.

Mặc dù lấy nhau vì tình yêu, hạnh phúc vợ chồng rất viên mãn nhưng không hiểu sao mỗi khi gần gũi chồng Trang đều không có một chút cảm giác. Để chồng không nhận ra, Trang cố gắng chiều chồng dù "cô bé khô hạn" khiến cho Trang rất đau. Chịu được một vài lần, dần dần, Trang sinh ra hãi hùng khi quan hệ với chồng. Mỗi tối, chỉ thấy chồng âu yếm, ôm hôn là Trang đã co rúm người lại vì sợ hãi.

Trước những biểu hiện của vợ, chồng Trang đã nhanh chóng đoán định ra tình hình. Anh dò hỏi vợ để vợ tâm sự thật chuyện của mình. Lúc này Trang mới dám khai thật ra là mình không có chút cảm giác gì và bị đau đớn do khô hạn. Từ đó, chồng Trang tìm cách kích thích cho cô nhiều hơn, sử dụng dầu bôi trơn để Trang bớt đau đớn trong mỗi cuộc "yêu". Một thời gian dài sau đó, Trang dần dần có cảm hứng trong chuyện chăn gối và đời sống tình dục của hai vợ chồng trở nên quá đỗi ngọt ngào. Thật may là chồng Trang đã hiểu để giúp đỡ cô nếu không cô cũng khó lòng biết được tình cảm sẽ đi về đâu nếu như hai vợ chồng không hòa hợp chuyện chăn gối. 

Vợ cứ mặc váy là không nội y

Vì vợ cậy nhà có xe hơi, một bước lên, một bước xuống, không phải ngồi khó như mấy chị em đi xe máy.

Nên, mỗi lần mặc váy đi làm là vợ không cần mặc nội y, vì theo vợ, "cứ đi đứng tế nhị thì chẳng ai nhìn thấy gì, mặc nội y làm gì cho mệt, cho khó chịu. Như mấy cô người mẫu, váy ôm sát thân, váy bó hằn thịt, có cô nào mặc nội y vì sợ lộ quần trong. Không những không đẹp lại còn gây phản cảm, người khác khó ưa". Nghe cái cách giải thích của vợ tôi thấy không hợp lý lắm, vì mình vốn là người thường chứ không phải là sao. Và dù mình có khá giả hơn người chút xíu nhưng không hẳn là giàu, nhiều người còn như mình. Nếu mà họ cũng như vậy thì có mà... khùng.

Lấy vợ về, tôi mới phát hiện ra vợ có cái tính lạ, không thích mặc nội y khi mặc váy. Đi ngủ, vợ cũng chỉ mặc một váy, không cần quần trong. Tuy vậy, ở nhà thì có thể thông cảm được vì chỉ có hai vợ chồng. Nhưng khốn khổ, đến lúc có người lạ đến chơi, vợ cũng cứ như vậy mà diễn.

Lúc ngồi ăn thì ngồi ở bàn nên vợ không quan trọng, còn ngồi chiếu thì vợ mới vào thay quần. Nhiều khi tôi thấy ái ngại về vợ mình. Người ngoài không biết nhưng nếu nhỡ có ai đó nhìn thấy thì có phải, tiếng đồn sẽ lên tận huyện?

Vợ cứ mặc váy là không nội y - 1

Lấy vợ về, tôi mới phát hiện ra vợ có cái tính lạ, không thích mặc nội y khi mặc váy. Đi ngủ, vợ cũng chỉ mặc một váy, không cần quần trong. (ảnh minh họa)

Đi làm, vợ không bao giờ mặc nội ý với lý do, chỗ làm rất kín đáo, không ai nhìn thấy. Vả lại, văn phòng toàn là đàn bà con gái với nhau, có ai để ý mà quan trọng. Mình không nói thì chẳng ai biết nên cứ âm thầm thôi. Vợ còn bảo, mặc nhiều quần áo chất lượng không tốt lại bó sát vào người khéo mà mang bệnh vào thân. Nghĩ vợ nói đúng là không chịu được. Đàn bà có lắm lý lẽ nhưng chưa có lý lẽ nào lại dở hơi như lý lẽ không mặc nội y khi đi làm này. Thế khác nào cởi truồng, khác nào không mặc gì. Không hiểu tại sao vợ lại làm được như thế. Có ai có vợ như tôi thế này không?

Nói với vợ bao nhiêu lần rồi mà vợ cứ cãi tôi, cãi đến to chuyện thì thôi. Tôi bảo, người khác không ai mặc vậy, chỉ có vợ là dị nhân thì vợ bảo tôi lắm chuyện, mỗi người mỗi tính. Ai người ta đi cúi xuống, nhìn vào cái đũng váy của vợ mà lo. Càng nói càng thấy vợ bảo thủ nên tôi chán. Nói thì nói thế, không ai người ta vô duyên nhòm váy vợ, nhưng ít ra, người ta cũng phải nói với vợ rằng, vợ là một người đàn bà lẳng nếu như chẳng may họ phát hiện vợ không mặc nội y. Hoặc vợ cũng nên hiểu, đàn ông chúng tôi, nhất là kẻ làm chồng, không bao giờ muốn điều đó.

Vợ cứ mặc váy là không nội y - 2

Sau lần ấy, tôi không cần nói gì, vợ tự giác mặc quần vào trong váy mà còn mặc quần chặt, bó sát, ôm thân. (ảnh minh họa)

Nhưng mà vợ cứ trơ trơ ra, cho đó là phong cách, là sở thích của mình. Hôm rồi, nói không điêu tí nào. Tôi chở vợ tới công ty đi làm, vợ mặc váy, vừa bước lên trên bục, một 'cơn gió cái' tốc hết váy của vợ. Thế là, bao nhiêu con mắt nhằm vào. Chỉ trong vòng mấy giây nhưng cũng đủ ối người ghi lại khoảnh khắc đỏ mặt đó. Người làm chồng như tôi chỉ biết chui mặt vào xe, không dám thò đầu ra ngoài nữa. Thực sự tôi cảm thấy quá xấu hổ. Vợ tôi phen ấy chắc cũng không còn dám nhìn mặt ai, túm váy chạy một mạch.

Sau lần ấy, tôi không cần nói gì, vợ tự giác mặc quần vào trong váy mà còn mặc quần chặt, bó sát, ôm thân. Tức là mặc cả nội y và cả quần an toàn. Chắc nhiều người góp ý, nhiều người bảo vợ dở hơi nên vợ mới như vậy. Đúng là, "chưa thấy quan tài chưa đổ lệ"... Nhưng cũng thật may là vợ đã ngộ ra rồi, không thì tôi đến mệt, đến khổ và đến nhục như cái phen vợ tốc váy ấy, còn mặt mũi nào mà nhận đấy là vợ mình. Dù sao thì cũng quá may... 

5 năm giấu chồng sự thật về con trai

Vợ chồng tôi có cuộc sống mơ ước với cậu con trai 5 tuổi. Một bí mật mà không ai biết đó là đứa bé không phải con của chồng mà là con của người tình cũ.


5 năm giấu chồng sự thật về con trai 1

Tôi 26 tuổi, có công việc ổn định, làm ở cơ quan nhà nước. Chồng cũng làm cán bộ kỹ thuật ở một công ty lớn.

Chúng tôi có nhà cửa ổn định ở thành phố lớn. Trong mắt mọi người, vợ chồng tôi có cuộc sống mơ ước với cậu con trai 5 tuổi rất ngoan, đẹp.

Tuy nhiên, một bí mật mà không ai biết, đứa bé không phải con của chồng mà là con của người tình cũ. Oan nghiệt ở chỗ người cũ có địa vị, gia đình hạnh phúc. Chúng tôi đã vướng vào mối tình sét đánh khi tôi thử việc ở cơ quan anh, thực sự tôi quá yêu anh.

Anh đã có vợ con, tôi không có chỗ nào trong lòng anh ngoài một góc trái tim anh phải giấu kín. Kết quả mối tình ấy là cái thai trong bụng. Tôi giấu anh chuyện đó, bỏ việc ở cơ quan đi làm chỗ khác.

Thật xấu hổ khi phải kể ra đây là trong thời gian ngoại tình với anh, tôi gặp người hiện là chồng mình. Tôi định đi phá thai nhưng đến bệnh viện lại bỏ về ngay do quá sợ hãi với lại cũng vì quá yêu nên muốn giữ lại giọt máu của anh.

Tôi nói với bạn trai (chồng hiện tại) chuyện mình có bầu, anh cưới ngay mà không nghi ngờ gì cả dù trong thời gian đó, tôi quan hệ với cả anh và người đàn ông có gia đình kia. Cuộc sống của tôi trôi đi với vẻ bề ngoài hạnh phúc, vợ chồng tôi không bao giờ cãi nhau.

Chồng tôi quá tốt, chỉ là tôi trót yêu người đàn ông kia rồi. Chồng yêu thương, chăm sóc vợ con tận tụy, còn tôi sống với bao suy nghĩ, dằn vặt. Cháu bé chẳng giống chồng tí nào, giống người kia như giọt nước.

Từ ngày lấy chồng chúng tôi không liên lạc nhau nữa, việc không gặp người đó là do tôi. Không nhịn được nữa nên khi cháu 4 tuổi, tôi đã nói với bố của cháu, nhìn ảnh thằng cu, anh chết lặng. Anh bảo không cần thử ADN gì nữa. Anh không trách gì tôi cả, chúng tôi có bao nhiêu suy nghĩ. Tôi chỉ muốn ở bên anh, được nói thẳng mọi việc cho nhẹ lòng nhưng anh điềm đạm, chín chắn hơn, anh muốn tất cả phải được giấu kín, anh không muốn gặp tôi nữa bất chấp suy nghĩ, cảm xúc của tôi.

Anh muốn tôi quay về toàn tâm toàn ý với chồng con, đẻ thêm đứa nữa cho chồng, để vài chục năm sau rồi tính tiếp. Anh sợ sự thật phanh phui, tôi và con là người khổ nhất, đặc biệt con sẽ thành đứa không cha, rồi những người trong gia đình anh không đáng phải nhận nỗi đau đớn này.

Tôi nên nói sự thật để thanh thản rồi ra sao thì ra với chồng, hay im lặng như mong muốn của anh? Tôi biết tất cả tội lỗi là ở mình, rất cần một lời khuyên. Chân thành cảm ơn

Khi tôi biết em còn trinh

Tối đó chúng tôi đã ở bên nhau và có lần đầu tiên. Lúc đó, tôi biết, em là cô gái ngoan trinh trắng.

Tối đó chúng tôi đã ở bên nhau và có lần đầu tiên ấy trên cơ quan. Và tôi biết, em là cô gái ngoan trinh trắng. Chúng tôi đã yêu nhau, sau bao nhiêu biến cố tôi càng yêu em hơn.

Tôi là một chàng trai con nhà gia giáo đàng hoàng. Bố tôi là Phó Giáo sư kiêm Trưởng khoa một trường Đại học ở Thanh Hóa, còn mẹ tôi là cô giáo thuộc khoa bố tôi quản lý.

Gia đình tôi có hai anh em trai được bố mẹ cưng chiều hết mực. Chúng tôi lớn lên trong sự giáo dục khá nghiêm khắc của bố mẹ, nên đến cả chuyện yêu đương chỉ khi tôi đi làm lên đến chức trưởng phòng mới dám tính đến chuyện yêu đương, cưới xin theo sự cho phép của bố mẹ tôi.

Mọi người trong cơ quan thường gọi tôi là "anh chàng đẹp trai vô tâm" bởi tôi đã từ chối bao lời gợi ý hẹn hò của các em xinh tươi. Cho tới một ngày tôi gặp em một cô gái Hà Nội, xinh đẹp nhưng hiền lành. Nói là Hà Nội nhưng em là Hà Nội 2, nhà em ở tận Hoài Đức, bố mẹ em làm nông nghiệp. Dù vất vả nuôi 5 anh chị em ăn học, nhưng bố mẹ em không một lời than trách mà ngược lại, bố mẹ em càng nỗ lực hơn trong việc dạy con cái.

Em ra trường vào làm công ty tôi và là nhân viên của phòng tôi. Tuy lương không cao nhưng tháng nào em cũng dành dụm để đưa cha mẹ ít tiền chi tiêu và nuôi 2 đứa em học đại học. Thấy cuộc sống em khó khăn tôi thương lắm, bằng mọi cách tôi bổ túc kinh nghiệm làm việc cho em, tăng lương để em có thêm thu nhập.

Tôi chọn em đơn giản vì em hiền lành, em không chưng diện như người khác mà em vẫn xinh. Hôm nào vui vẻ, em điểm tô thêm đường lông mày và một chút son. Chỉ bấy nhiêu thôi, cũng đủ khiến em nổi bật giữa rừng hot girl của cơ quan rồi. Em cũng có những anh chàng danh giá trong cơ quan theo đuổi, và trong số đó có giám đốc của chúng mình- anh Duy Bảo.

Khi tôi biết em còn trinh - 1

Tối đó chúng tôi đã ở bên nhau và có lần đầu tiên. Lúc đó, tôi biết, em là cô gái ngoan trinh trắng. (Ảnh minh họa)

Cũng vì như sinh ra để dành cho nhau nên chúng ta sớm thành một cặp "đôi lứa xứng đôi". Em đã chọn tôi thay vì những anh chàng Hà Nội kia. Tôi hỏi em vì sao chọn tôi, em nói "Em yêu anh, đơn giản vì kỷ niệm ngày đầu đi làm chưa biết em là ai, anh đã nhường em chiếc ô khi trời đổ mưa. Nhìn sang anh có bờ vai rộng lớn, em tin anh sẽ bảo vệ em". Chỉ chờ có câu đó thôi, tôi đã vui lắm rồi. Thực ra, lần đầu yêu tôi run lắm chứ.

Hè năm ấy, tôi về nhà nhớ em lắm nhưng tôi vẫn cố kìm nén để tôi thưa chuyện với cha mẹ rồi mình tính chuyện lấy nhau. Bố mẹ tôi, khi nghe nói em là người Hà Nội, vui mừng lắm. Nhưng khi hỏi về gia thế em, bố mẹ tự dưng cáu bẳn lên tiếng phản đối kịch liệt. Bố tôi gắt gỏng: "Ừ thì gái Hà Nội, nhưng theo bố không môn đăng hộ đối, con giáo sư không thể lấy con ông đi cày được. Bố không cho phép con qua lại với nó nữa". Mẹ tôi cũng lên tiếng: "Con trưởng phòng, thiếu gì người theo đuổi. Con tìm mối khác đi. Bố mẹ không muốn con cả đời vất vả. Mẹ nghĩ nó nghèo thế nó yêu con chẳng qua muốn lợi dụng tiền của con thôi".

Tôi nghe bố mẹ nói mà nước mắt rơi: "Sao lại không môn đăng hộ đối. Cô ấy đẹp, ngoan ngoãn thông minh. Gia đình nghèo nhưng con cái đều học đại học. Bố chẳng nói nghèo nhưng có chí là được cơ mà".

Nghe tới đó, bố tôi nổi điên mắng tôi xa xả, nào là hư hỏng bất hiếu, bố chưa nói xong đã nhảy vào mồm, phí công tôi nuôi dạy. Tôi lòng đau như cắt, nghĩ đến em mà tôi thương lắm. Mặc kệ, bố mẹ tôi vẫn yêu em. Không cho tôi cưới tôi sẽ tự tổ chức đám cưới.

Nghỉ 3 ngày tôi lại ra Hà Nội, nhìn thấy em bao nhiêu cực nhọc trong lòng tôi tan biến đi. Ôm em một cái vào lòng tôi cảm thấy mình được tiếp thêm sức mạnh để yêu em. Lúc đó, tôi đã tự hứa sẽ bảo vệ người con gái này suốt đời nhưng sự đời đâu có như tôi nghĩ.

Để giữ đúng tôn nghiêm của gia đình, bố nhất quyết ra Hà Nội tìm cách phá chúng tôi. Ông tới thẳng nhà em để thuyết giáo một trận, chưa dừng lại ở đó ông còn ám chỉ cô ấy yêu tôi chỉ vì tiền, vì tôi là trưởng phòng. Ông còn tuyên bố thẳng với bố mẹ em là sẽ không bao giờ cho em bước vào nhà tôi, dù chỉ là đến chơi, hay đồng nghiệp.

Tôi biết, nhưng tôi im lặng vì tôi rất sợ bố tôi. Biết bố quyết tâm như vậy thì không gì là không thể. Bố còn gọi điện chì chiết tôi, nếu không kiếm được một cô dâu tử tế thì đừng mong bố dự đám cưới. Nhìn em khóc khi gặp tôi, tôi thương lắm. Em nói: "Sau thời gian tìm hiểu yêu nhau, chẳng nhẽ chuyện chúng mình chỉ tới đây sao. Hay mình chia tay anh nhé".

Tôi ôm em vào lòng, vỗ về em hãy đợi tôi về nói chuyện lại với bố mẹ. Và lần này tôi đã quỳ xin bố tôi, nhưng ông nhất quyết không đồng ý "Bố nói lần cuối, dù con có muốn nghe hay không, bố không thể đồng ý để con đi lại với nó nữa". Tôi tha thiết: "Mối tình đầu của con mong bố mẹ đừng khăc nghiệt quá". Bố tôi chỉ "Hừ' một cái rồi lên gác. Thằng em tôi đứng đó, cũng lắc đầu coi thường tôi. Cơ bản người yêu nó con nhà Giám đốc xí nghiệp may của thành phố nên nó cũng thấy lựa chọn của tôi là ngu ngốc.

Có lẽ tôi đã thất bại nhưng vì vẫn yêu em nên tôi cứ cố chịu đựng. Cảm thấy mọi thứ như quay lưng với mình, tôi lên Hà Nội tìm em làm chỗ dựa. Tối đó chúng tôi đã ở bên nhau và có lần đầu tiên ấy trên cơ quan. Và tôi biết, em là cô gái ngoan trinh trắng. Chúng tôi đã yêu nhau, sau bao nhiêu biến cố tôi càng yêu em hơn. Nhưng cuộc đời là những cạm bẫy, và tôi là một người mê tín mắc vào cạm bẫy đó.

Mẹ tôi gọi điện bảo là đồng ý và "chỉ điểm" cho tôi đi xem bói chọn ngày lành tháng tốt về ra mắt. Mẹ tôi còn bảo tôi hãy gọi cho dì tôi ở Hà nội, để xin địa chỉ tin cậy. Và dì đã chỉ cho tôi một chỗ rất uy tín. Đâu ngờ, khi tôi và em vừa ngồi xuống bà đã nhìn em chằm chằm, rồi phán em không thể làm người vợ tốt bởi tướng em "sát phu", em đôi mắt đầy dã tâm,...Em không nói gì lặng lẽ đi ra ngoài. Bà ấy còn nói cho tôi, một số điều khi nhìn vào mắt em, đại loại em là người tham vọng và rất đa tình.

Dù không giận em nhưng trong đầu tôi, suy nghĩ bị xáo trộn, tôi nghĩ một người có tiếng như bà ấy không thể nói sai, chẳng biết gì về em nhưng bà ấy lại nói đúng em là cô gái con nhà lao động, đông anh em. Em đi cạnh tôi, nhưng mắt đẫm hàng mi, em nói: "Em xin lỗi. Em thương em lắm, nhưng ông trời sinh ra em đã vậy rồi". Thấy em nói thế, tôi thương lắm, tôi lại quyết tâm sẽ cùng em đi hết con đường này.

Khi tôi biết em còn trinh - 2

Và tôi bắt đầu lạnh nhạt với em đỉnh điểm của sự việc chúng tôi chia tay nhau (Ảnh minh họa).

Nhưng sáng hôm sau, mẹ tự dưng ra chơi bà nhìn thấy ảnh em bà cũng nói những điều tương tự. Bà còn ôm tôi khóc, sau đó bà ngã quỵ xuống, đơn giản vì thương tôi. Bà không muốn tôi vất vả. Có lẽ chính lúc này lòng tôi đã bị xáo động. Tôi không ngờ tình yêu của tôi lại khiến mẹ phiền lòng tới vậy. Hôm đó, tôi đã quan sát em, tôi nhìn em rất kỹ và có lẽ những lời nói của mẹ tôi cùng bà thầy bói kia cũng có lý. Nhìn em gò má hơi cao, và đôi mắt em lúc nào cũng ướt lệ.

Mẹ xin nghỉ việc ở với tôi suốt 1 tuần liền tại Hà Nội. Mẹ cũng thủ thỉ tôi đưa mẹ tới chỗ hôm trước đi xem bói, và mẹ cũng hỏi thêm một số điều về mẹ. Bà thầy bói còn cho tôi hay, em sẽ làm ảnh hưởng xấu tới cuộc sống của tôi, em sẽ mang đến những điều đen đủi.

Có lẽ cũng từ hôm đó, tôi bắt đầu lạnh nhạt với em. Dù em hết sức nhẹ nhàng, quan tâm tôi. Em làm sai, tôi mắng mỏ, chì chiết em trước mặt đồng nghiệp. Tâm trạng tôi không tốt nên những tháng tiếp theo, doanh thu phòng tôi giảm sút, tôi đổ lỗi vì em, tôi chì chiết em là một vận đen bám vào cuộc đời tôi. Vì em mà cuộc sống của tôi bế tắc, vì em mà mẹ tôi ốm... Tất cả là vì em.

Cứ thế, em hao gầy từng ngày, dù em nỗ lực cố gắng làm việc dù em khóc lóc van xin, nhưng 1 tháng sau chúng tôi chia tay. Và tôi quyết định tìm hiểu cô gái khác. Cô ấy là nhân viên ngân hàng, bố cũng là Giáo sư bạn của bố tôi, gia đình cô ấy khá giả và cô ấy là một hot girl có tiếng.

Dù biết thế nhưng em vẫn quan tâm tôi. Mọi chuyện chỉ dừng lại khi em tới nhà tôi và em nhìn thấy tôi đang hôn người con gái khác. Ngày hôm sau em xin nghỉ việc ở cơ quan và chuyển tới chỗ làm mới. Còn tôi, 2 tháng sau kết hôn. Tôi gọi điện mời em nhưng em đã không tới dự.

Tôi cũng không ngờ, em là cô gái tôn thờ tình yêu, tôn thờ người mà em cho đi sự trinh trắng đầu đời. Vì tôi mà em ốm suốt 1 tháng, em chán chường mất niềm tin vào tình yêu.

Còn tôi, cũng chẳng hạnh phúc gì khi sự "môn đăng hộ đối" của bố mẹ tôi lại mang lại những điều tồi tệ. Vì vợ tôi là hot girl Hà Nội sống xa hoa, chơi bời đã quen. Khi lấy chồng phải sống theo nề nếp, khuôn phép nên cô ấy bất mãn. Thêm nữa cô ấy còn tuyên bố chán kiểu sống gia trưởng nghe bố mẹ của tôi mà bồ bịch lăng nhăng, biết bao lần cắm sừng tôi. Chưa dừng lại ở đó, tôi và bố mẹ tá hỏa khi biết đứa con trong bụng vợ tôi là con của gã nhân tình của vợ tôi.

Tôi ly hôn vợ trong sự tủi nhục và chê cười của bạn bè đồng nghiệp. Nghĩ tới em mà tôi đau lòng, tôi nhớ em quá.

Cảm thấy cuộc đời mình đi vào ngõ cụt, tôi khóc. Tôi còn đau đớn hơn khi nghe câu chuyện mẹ tôi khóc nói với bố tôi: "Cũng tại vợ chồng mình mà thằng Long lấy phải con vợ hư hỏng. Ngày xưa mình không bịa ra chuyện bói toán nói xấu người yêu nó thì có lẽ giờ chúng thành đôi thành lứa rồi. Nghèo nhưng có tình có nghĩa còn hơn còn vợ của nó bây giờ. Ông thấy giờ đã hả hê chưa? Tôi cũng chỉ nghe theo lời ông mà thôi...".

Sáng hôm sau tôi lên Hà Nội, tôi lái xe qua cơ quan em. Nhưng người ta cho hay em đã nghỉ bầu bí, chồng em là một luật sư nhà ở quận Cầu Giấy, Hà Nội. Nghe đâu, gia đình chồng em bề thế, nhưng hết mực cưng chiều con dâu.

"Con bé này xinh và hiền lành lắm, nghe đâu ngày xưa cũng yêu một anh nhưng bị phục bạ, nó đau khổ suốt mấy tháng liền. Nhưng ông trời có mắt, khi cho nó gặp được người khác tốt hơn. Cái thằng chồng nó hiền lắm. Thương vợ hết mực, chiều nào cũng lái xe qua đón vợ về".

Nghe những lời ông bảo vệ cơ quan em nói tôi như ngã quỵ xuống đất, bởi tôi biết có lẽ tôi đã mất em vĩnh viễn rồi. Người con gái mà tôi đã từng yêu thương và phụ bạc em, có lẽ suốt cuộc đời này tôi sẽ sống trong sự day dứt và ân hận 

Chồng ngủ với 'gái nạ dòng' để 'trị' vợ

Thành đã bị sự ghen tuông làm cho mờ mắt. Đến ngay cả vì sao mình hành động như vậy, anh cũng không kiểm soát được bản thân mình.

Anh cảm thấy, mình đã không thể nào chịu đựng được sự sỉ nhục là bị cắm sừng, trong khi anh vốn nổi tiếng là người đẹp trai, ga lăng.

Trước đây, Thành một là một chàng trai cực mồm mép, đẹp trai, được nhiều cô gái vây quanh. Thành chọn Hương, đó là người con gái anh ưng ý nhất trong tất cả các cô gái tán anh. Nhưng Hương vốn không toàn tâm, toàn ý với Thành vì cô ôm mộng tình cũ đã bỏ cô đi nước ngoài sống. Đúng là ông trời sắp đặt. Người mình yêu thì không yêu mình, nhưng người mình không yêu thì lại cứ sán lấy mình. Thành yêu Hương nhưng lòng cô chỉ hướng về người cũ. Tất nhiên, trong tim cũng có một chỗ nhỏ dành cho thành, chỉ là nó không đủ lớn để tiến tới hôn nhân.

Thành mặc kệ, vì anh tự tin vào khả năng của mình. Anh tin là, bất kì người đẹp nào, chỉ cần ở cạnh anh một thời gian là sẽ chết mê, chết mệt anh. Nên anh chắc như đinh đóng cột rằng, nhất định Hương sẽ say anh như điếu đổ. Thế mà Hương chẳng động lòng khiến Thành tức lắm.

Chồng ngủ với

Thế rồi, cuộc sống của vợ chồng Thành trục trặc và anh chàng người cũ của vợ cũng chia tay người yêu. (ảnh minh họa)

Vì quá yêu người đẹp và muốn chiếm đoạt nàng nên Thành đã hành động nông nổi. Trong lúc chuốc rượu Hương say, Thành đã đưa cô vào nhà nghỉ. Khi tỉnh dậy, Hương khóc tức tưởi và sợ mình mang bầu. Thành hết lời dỗ dành, van xin cô, mong co cưới mình làm chồng. Tình yêu và sự muốn chiếm đoạt khiến một người đàn ông 'bách chiến bách thắng' đã phải bỏ cuộc trước người đẹp, phải quỳ gối xin có được tình yêu.

Vì đã trót ăn nằm với Thành nên Hương cũng đành chấp nhận lấy anh. Đó cũng là lúc co hay tin người yêu của mình trở về. Dù anh ta đã có người khác và Hương cũng chuẩn bị lấy chồng nhưng lòng cô vẫn đau như cắt. Cô không còn cảm thấy hạnh phúc trong ngày vu quy. Ngày cưới mà như địa ngục vậy. Hương cảm thấy đau khổ, mệt mỏi, chán nản vì mình phải lấy Thành. Càng đau khổ hơn khi người yêu cô cũng có người con gái khác. Thế là hai người họ dù có yêu nhau nhưng lại không đến được với nhau.

Thế rồi, cuộc sống của vợ chồng Thành trục trặc và anh chàng người cũ của vợ cũng chia tay người yêu. Hai người họ không hẹn mà gặp, họ quay lại với nhau, cặp bồ giấu giếm Thành. Tuy nhiên, anh đã sớm biết chuyện này, chỉ là trước giờ anh quá yêu Hương nên không dám làm lớn chuyện. Sĩ diện đàn ông làm anh không thể nói cho ai biết. Anh không muốn người ngoài biết vợ anh phản bội anh, ngoại tình. Như thế thì giá trị của anh càng bị hạ thấp.

Biết rõ vợ mình chơi bời với người khác nhưng Thành nào làm được gì đâu. Bây giờ anh có thể trách ai, lỗi là tại anh. Chính anh đã khiến mình trở thành kẻ nhu nhược, yếu hèn. Nhưng anh lại tính trả thù bằng cách khác. Anh cũng tìm cho mình một người để ngoại tình. Không cam tâm bị vợ cắm sừng, trong khi mình lại là người đàn ông được nhiều người theo đuổi, Thành quyết định chọn một đối tượng thật lạ cho vợ tức lộn ruột.

Chồng ngủ với

Chính vì quá yêu vợ nên Thành nhất định không chấp nhận chuyện đó, anh đã tìm cách ăn nằm với người xấu xí, già nua để vợ tức lộn ruột lên. (ảnh minh họa)

Thành đưa người đàn bà có hai con, hơn mình tới chục tuổi, người thì xấu xí về nhà chơi suốt ngày. Thành lấy lý do đó là chị đồng nghiệp nhưng thực tình, anh úp mở cho vợ biết, đây chính là bồ của mình. Chị ta nhìn giàu có, có tiền của, sang trọng, dù là có hai con nhưng lại mê tít Thành. Thành đã ăn năm với người này, có rất nhiều tiền, được bà ta cung phụng cho đủ thứ lại còn công khai dẫn tình địch về nhà để cho vợ biết 'bà ăn nem thì ông ăn chả', không có chuyện nhịn bao giờ.

Chính vì quá yêu vợ nên Thành nhất định không chấp nhận chuyện đó, anh đã tìm cách ăn nằm với người xấu xí, già nua để vợ tức lộn ruột lên. Nhưng Thành không biết, chính hành động của anh đã đẩy hôn nhân vào vực thẳm và chuyện li dị chỉ còn là ngày một, ngày hai mà thôi! 

Tử vong, mất cả bộ ngực vì tiêm silicon

Nhiều người bị biến chứng do tiêm silicon lỏng. Không ít trường hợp nhập viện trong tình trạng ngực bị sưng tấy, viêm đỏ rực, buộc phải cắt hết toàn bộ ngực, thậm chí tử vong.

TS. BS. Đỗ Quang Hùng, Trưởng khoa Tạo hình Thẩm mỹ (BV Chợ Rẫy TPHCM) khuyến cáo, hoàn toàn không có cái gì gọi là mỡ nhân tạo, mệnh danh mĩ miều của silicon lỏng. Silicon lỏng hay còn gọi là silicon công nghiệp sẽ bị vón cục khi được tiêm vào cơ thể.

Tử vong, mất ngực vì silicon

Theo BS.Quang Hùng, ca tử vong vào ngày 27/4 sau một ngày nhập viện do tiêm silicon chuyển lên từ BV Trà Vinh có thể được xem là một ca chích nhiều silicon lỏng nhất.

Bệnh nhân tên H. đã chích silicon trên trán, giữa mũi, hai bên cánh mũi, dưới hai mi mắt, hai bên má, dưới cổ, hai bên ngực, hai mu bàn tay, hai mu bàn chân.

Nhiều vết chích trên người bệnh nhân bị chảy dịch vàng, sưng đỏ. Bệnh nhân được chẩn đoán bị sốc nhiễm trùng, nhiễm trùng máu và có thể kèm theo thuyên tắc phổi.

ThS. BS. Phan Minh Hoàng, Giảng viên Bộ môn Tạo hình Thẩm mỹ (ĐH Y Phạm Ngọc Thạch), cho biết, trong năm 2013, BV Chợ Rẫy đã tiếp nhận khoảng 15 ca bị biến chứng do tiêm silicon lỏng. Không ít trường hợp nhập viện trong tình trạng ngực bị sưng tấy, viêm đỏ rực; buộc phải bị cắt hết toàn bộ ngực để bảo tồn tính mạng.

Ngoài ra, nhiều bệnh nhân còn sử dụng silicon lỏng như chất làm đầy, để nâng má, làm đầy các mu bàn tay hoặc mu bàn chân.

Bên cạnh đó, các khoa Thẩm mỹ của nhiều BV khác trên địa bàn TPHCM cũng ghi nhận rải rác điều trị cho nhiều trường hợp biến chứng do tiêm silicon.

Tử vong, mất cả bộ ngực vì tiêm silicon

Nhiều trường hợp chích silicon để thay đổi kích thước cậu nhỏ và được các BS khoa Nam (BV Bình Dân) tiếp nhận điều trị các biến chứng- Ảnh: Hương Cát

Chính silicon để... làm cậu nhỏ to lớn hơn

Các BS. Khoa Nam (BV Bình Dân) không quên trường hợp một bệnh nhân nam 30 tuổi, ở Cà Mau đã phải nhập viện sau 4 tháng tiêm silicon để làm cậu nhỏ to lớn hơn, hy vọng cải thiện khả năng sinh hoạt tình dục.

Hậu quả, những chỗ được tiêm bị sưng phồng, lở loét. Các bác sĩ ở đây đã phải nạo hết các nốt chai sần, cắt bỏ da.

BV Cấp cứu Trưng Vương cũng đã từng cấp cứu cho một bệnh nhân nam (21 tuổi, Tiền Giang) sau khi chích silicon lỏng với nhu cầu làm to mông.

Anh này đã tìm mua silicon lỏng và nhờ bạn chích 220cc vào mỗi mông. Silicon đã gây ra thuyên tắc phổi, nên bệnh nhân suy hô hấp và tử vong.

Theo kinh nghiệm điều trị của mình, BS. Hùng ghi nhận nhóm bệnh nhân bị biến chứng silicon nhiều nhất thuộc nhóm "gay". Những bệnh nhân này thường chích silicon lỏng giá rẻ để làm đầy mông, ngực. Phần lớn bệnh nhân này không đủ tiền để có thể tiến hành đặt túi ngực, với giá khoảng 40 - 50 triệu đồng.

Sau đó là những thiếu nữ nông thôn mới lớn, ra thành phố tìm việc làm và đua đòi làm đẹp "cho bằng chị bằng em".

Silicon chảy tới đâu, vón cục tới đó

Silicon lỏng hoàn toàn bị cấm trong y tế, và chỉ tồn tại trên thị trường chích dạo. Rất nhiều nguồn silicon trôi nổi, giá rẻ chỉ và chục đến vài trăm ngàn đồng/lít, rất khó kiểm soát.

Các BS chuyên khoa tạo hình thẩm mỹ đều khẳng định, những loại silicon lỏng này đều được gán cho cái tên rất "khoa học" - mỡ nhân tạo. Nhưng làm gì có mỡ nhân tạo.

BS. Hùng cho biết: "Đến 60 - 70% bệnh nhân tiêm silicon lỏng thường có biến chứng nhiễm trùng. Còn nhóm bệnh nhân trên 40 tuổi, tỷ lệ nhiễm trùng chiếm đến 80 - 90%. Vì tất cả những người sử dụng silicon lỏng đều chích dạo, điều kiện vô trùng không có.

Các BS chuyên khoa tạo hình thẩm mỹ khuyến cáo: "Những phụ nữ muốn làm đẹp, nên đến một cơ sở y tế, một BV chuyên khoa có thẩm quyền và có chức năng hoạt động tạo hình thẩm mỹ. Khi làm, khách hàng phải biết được bác sĩ làm cho mình là ai, tên gì, có bằng cấp và trình độ chuyên môn như thế nào để có kết quả tốt nhất".

Thông thường, các người tiêm chích dạo dùng mũi kim tiêm nhọn, nên một phần silicon lỏng có thể xâm nhập vào máu, đóng cục lại và gây ra các thuyên tắc.

Bệnh nhân thông thường sẽ cảm thấy mỏi rã rời, vì các mạch máu bị silicon bít kín, không vận chuyển được máu đến nuôi các cơ bắp. Sau đó là những cơ quan khác như phổi bị suy hô hấp gây tử vong".

Silicon lỏng chảy trong cơ thể có thể hóa ác, nguy cơ gây ra ung thư cao. Thậm chí, khi silicon thâm nhập vào các khớp sẽ gây ảnh hưởng đến chức năng vận động. Silicon khi chích vào mô, các bác sĩ cũng không biết silicon lỏng sẽ đi đến đâu, điểm đích là đâu vì nó có thể lan tỏa khắp nơi.

BS.Hoàng nói: "Trong năm qua, nhiều trường hợp biến chứng như vậy đã được các tuyến tỉnh chuyển lên, chủ yếu ở Bình Dương, Đồng Nai hay Đà Nẵng. Chúng tôi từng tiếp nhận 3 bệnh nhân bị biến chứng cùng từ một người chích dạo, hoặc có những bệnh nhân phải vào cấp cứu vì tiêm silicon vào người nhiều lần, vào những thời điểm khác nhau.

Sau một thời gian chích silicon lỏng, bệnh nhân có phản ứng viêm, loét, sưng đỏ, đau. Tuy nhiên, các BS cũng chỉ "nạo vét" được một phần silicon lỏng chứ không cách nào lấy hết 100% chất lỏng đã được đưa vào người.

Khi chích vào, silicon lỏng hòa lẫn với các mô, hoặc các tế bào; chúng tôi chỉ có thể cảm nhận bằng lòng bàn tay hoặc qua siêu âm, người ta sẽ thấy các mô trộn lẫn với silicon, và vón cục lại". 

"Cậu nhỏ" càng khủng, đàn ông càng dễ bị cắm sừng?

Đàn ông được trời phú cho "cậu nhỏ" với kích cỡ "khủng" thường tự tin hơn ở chốn phòng the, nhưng cũng đối mặt với nguy cơ bị "cắm sừng" tăng cao, theo một nghiên cứu mới đăng tải trên tạp chí PLOS ONE.

cậu nhỏ, kích cỡ, đàn ông, cắm sừng, phụ nữ, ngoại tình

Các nhà khoa học đến từ Trung tâm nghiên cứu vi trùng học và Đại học Kenyatta ở Kenya, kết hợp các chuyên gia đến từ Đại học California và Đại học Alabama của Mỹ phát hiện, phụ nữ nhiều khả năng sẽ lừa dối bạn đời hoặc người tình có "súng ống" lớn hơn. Kết luận trên được rút ra từ nghiên cứu về các hành vi liên quan đến quan hệ vợ chồng nhằm giảm sự lây truyền căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS ở Kenya.

Nhóm nghiên cứu đã tiến hành khảo sát đối với vợ của các ngư dân ở quốc gia đông Phi và nhận thấy, 6,2% các bà vợ này đã ngoại tình. Họ cũng khám phá ra rằng, các ông chồng bị lừa dối thực tế sở hữu dương vật "khủng" hơn những bạn đồng giới có vợ chung thủy. Trong đó, "cậu nhỏ" của các quý ông bị "cắm sừng" lúc "hùng dũng" nhất có thể đạt tới chiều dài hơn 15cm, trong khi kích cỡ này ở những ông chồng có vợ chung thủy chỉ đạt xấp xỉ 13cm.

Nhóm nghiên cứu phát hiện thêm rằng, phụ nữ trẻ cũng có xu hướng lừa dối bạn đời nhiều hơn.

Trong báo cáo nghiên cứu, các tác giả viết: "Đáng ngạc nhiên là, người chồng sở hữu dương vật khi cương cứng dài hơn lại gắn với nguy cơ tăng cao có vợ quan hệ ngoài luồng. Điều này cho thấy, mỗi 2,5cm chiều dài tăng thêm ở "cậu nhỏ" của ông chồng đã làm tăng khả năng ngoại tình của bà vợ lên gần 1,5 lần. Các dữ liệu tin cậy của chúng tôi đã chứng minh phát hiện này".

Theo các chuyên gia, phụ nữ quy kết "cậu nhỏ" to lớn với các cơn đau và sự không thoải mái khi làm "chuyện ấy". Những bà vợ ngoại tình coi đây là một trong những nguyên nhân khiến họ không được tận hưởng sự sung sướng và thỏa mãn khi quan hệ tình dục. Vì vậy, họ dễ sa ngã vào việc tìm kiếm sự "vui vẻ" ở người đàn ông khác, ngoài chồng. 

Cát-sê hàng tháng của Ngọc Trinh chẳng đủ để mua cái túi?

Câu nói chẳng có gì nếu như nó không rơi đúng vào lúc những hình ảnh Ngọc Trinh bị bắt gặp sang "vương quốc hàng nhái" để nhập đồ về bán.

Trước sự việc này, Ngọc Trinh lên tiếng. "Tôi vẫn chi vài trăm triệu để mua vài chiếc túi Hermes, vì tôi có điều kiện. Nhưng những khách hàng của tôi thì không. Đâu có ai cấm tôi xài hàng thật thì không được bán hàng fake".

Chính bởi thế mà ngay sau khi dòng status của Kevin Tuấn Hùng được đăng tải, rất nhiều bạn bè và fans của anh đã lôi đích danh cái tên Ngọc Trinh ra để bàn luận.

Ngọc Trinh bị bắt gặp trong một cửa hàng đồ bán đồ nhái tại Quảng Châu.

Ngọc Trinh bị bắt gặp trong một cửa hàng đồ bán đồ nhái tại Quảng Châu.

Liên hệ với Kevin, anh cho biết hiện anh vẫn đang ở Đức để giải quyết công việc gia đình. Song khi đọc được những "phát ngôn vớ vẩn và nực cười" của Ngọc Trinh, anh đã quyết định viết mấy chữ trên Facebook bộc lộ cảm xúc của mình.

Được biết, đây cũng không phải lần đầu tiên Ngọc Trinh dính phải scandal "hàng hiệu - hàng nhái". Trước đó, cô đã nhiều lần bị phanh phui dùng hàng fake.

Cách đây khoảng hơn 1 tuần, trong một buổi tiệc khá sang trọng, Ngọc Trinh cùng ông bầu của mình tới dự với một chiếc chân váy nhái của thương hiệu thời trang nổi tiếng Dolce & Gabbana.

Khi bị bóc mẽ, Ngọc Trinh thẳng thắn thừa nhận chỉ có chiếc áo là hàng hiệu chính hãng, chiếc váy được cô nàng may lại theo nguyên mẫu của hãng. Ngọc Trinh cho biết cô tự chủ động may nhái với lý do là "tự thấy mình có thể may đuợc".

Ngọc Trinh với chân váy nhái do cô tự may lại.

Ngọc Trinh với chân váy nhái do cô tự may lại.

Set đồ nguyên bản của

Set đồ nguyên bản của Dolce & Gabbana.

Trước cách ngụy biện cho hành động dùng hàng fake của Ngọc Trinh, Kevin Tuấn Hùng nêu quan điểm: "Việc may đồ để mặc là chuyện bình thường, chẳng có gì để bàn cãi cả. Nhưng tại sao cô ấy cứ phải nhắm vào những nhãn hiệu nổi tiếng để rồi lòe thiên hạ?!

Tôi nghĩ, với thu nhập của một nghệ sĩ như Ngọc Trinh thì làm gì có chuyện xài đồ hiệu tẹt ga như vậy. Theo như tôi biết, cô ấy là người mẫu nội y chứ không phải người mẫu catwalk, mà show nội y thì hiếm hoi. Mức độ kiếm tiền không thể sánh ngang với những người mẫu hàng top như Thanh Hằng, Hà Anh... được. Cô ấy sống chủ yếu nhờ cát-sê quảng cáo, dự event và chụp ảnh.

Nhưng đâu phải lúc nào cũng nhận được lời mời, rồi chi phí đủ thứ. Có khi cát-sê cả tháng nếu trừ các khoản chi phí sinh hoạt tối thiểu cũng không đủ để mua một cái túi trị giá đôi ba chục ngàn dollar mà cô ấy vẫn khoe thường xuyên trên báo. Chứ lấy đâu ra mà mặc đồ hiệu đến sao quốc tế còn phải "choáng.

Ở nước ngoài, ngay cả những minh tinh như Angelina jolie, Chistina Aguilera, Taylor Swift... khi đi sự kiện vẫn mặc đồ và đeo trang sức của các hãng, các Nhà thiết kế trang bị, gửi gắm hoặc cho mượn. Chứ họ cũng không sở hữu khối lượng đồ hiệu chóng mặt như thế được.

Còn tôi nói thật, cái chuyện hét cát-sê ngất ngưởng cũng là câu chuyện "cơm bữa" của showbiz rồi. Chẳng biết được có đúng hay không đâu".

Khi được hỏi về chuyện mập mờ hàng hiệu - hàng thật của Ngọc Trinh, Tuấn Hùng bày tỏ: "Tôi không nói tất cả những gì cô ấy dùng là hàng fake. Song những hình ảnh Ngọc Trinh lang thang trong chợ Bai Yun bị phát hiện đó đã là một bằng chứng cho việc cô ấy có "trộn" đồ. Thật và giả sẽ lẫn lộn. Bộ váy của Dolce & Gabbana vừa rồi cũng vậy đấy thôi. Ngọc Trinh cũng thừa nhận phần áo là thật, còn chiếc váy là giả.

Thế nên khi nhìn thấy hình ảnh Ngọc Trinh đang lang thang chọn đồ trong một cửa hàng bán túi giả tại Bai Yun, người ta có quyền nghi ngờ rằng chắc gì những chiếc túi Ngọc Trinh dùng không phải là hàng giả?".

Về quan niệm dùng hàng hiệu của bản thân, Kevin Tuấn Hùng cho biết: "Theo tôi, hàng hiệu hay không không quan trọng. Miễn sao bộ trang phục đó khi khoác lên người phù hợp với hoàn cảnh, công việc và túi tiền.

Nhiều người cho rằng hàng hiệu là thước đo đẳng cấp. Song tôi nghĩ đẳng cấp không nằm trong những món đồ hiệu đó, nó ở sự tôn trọng của những người xung quanh với mình".

Theo Kevin, đẳng cấp của một người phụ thuộc vào sự tôn trọng của những người xung quanh dành cho mình, chứ không phải ở những món đồ hàng hiệu.

Theo Kevin, đẳng cấp của một người phụ thuộc vào sự tôn trọng của những người xung quanh dành cho mình, chứ không phải ở những món đồ hàng hiệu.

Kevin Tuấn Hùng cũng chia sẻ thêm: "Gần đây, tôi có đọc những bài viết của anh Minh Quân và anh Bá Thắng về những bí mật động trời của showbiz. Nói là "động trời" vậy thôi chứ chuyện đó ai mà chẳng biết thừa.

Những điều các anh ấy nói hoàn toàn đúng thực trạng showbiz hiện nay. Tất nhiên không phải là tất cả, nhưng là phần đa.

Một bầu sô cũng đã "dậy" tôi rằng nếu người ta gọi mình đi hát 10 lần thì chỉ nhận 8 lần thôi. Còn 2 lần thì "giả vờ" để lấy số cho mình, giả vờ như đắt sô lắm. Đó là cách lấy le, làm giá, cho người ta khỏi nghĩ mình ế ẩm.

Thực ra còn nhiều chuyện "động trời" thật sự ấy. Nhưng tôi chưa muốn chia sẻ. Một dịp nào đó thích hợp hơn tôi sẽ lên tiếng".

Bảng giá cát-xê diễn bar của Angela Phương Trinh

Một bầu show chuyên "book" ca sĩ biểu diễn bar ở Hà Nội vừa lên trang cá nhân tố cáo sự lật lọng của Angela Phương Trinh.

Bị một bầu show ở Thủ đô tố có thái độ lật lọng và hét giá gấp đôi sau thời điểm bị cấm diễn, "bà mẹ nhí" tố ngược lại người book show làm ăn không uy tín.

Theo lời người này, bà mẹ nhí đã có hành động qua mặt khi ban đầu đồng ý nhưng sau lại im lặng và chủ động làm việc trực tiếp với quán bar. Ngoài ra, Phương Trinh cũng bị tố hét giá cao gấp đôi so với thời điểm trước khi bị cấm, trong khi "chất giọng và bài hát không có sự thay đổi nhiều" (trích từ status của người đăng tải).

Bảng giá cát-xê diễn bar của Angela Phương Trinh - 1

Angela Phương Trinh bị bầu show Hà Nội tố lật lọng, hét giá. Ảnh: FB

Trả lời với phóng viên, Angela Phương Trinh thừa nhận cô từng làm việc với bầu show có tên T.A này. Tuy nhiên, thực tế không như những gì người đàn ông này tố.

"Anh ấy book show tôi nhưng trả giá thấp, vì thế tôi không nhận lời. Giá cát-xê của tôi là 50 triệu đồng, ở chỗ nào cũng hát như vậy, nên tôi không đồng ý giảm giá dù cho anh ấy có năn nỉ mấy lần. Thêm vào đó, bầu show này từng bị mang tiếng quỵt tiền ca sĩ, nên nói thật, anh ấy có trả đúng 50 triệu, tôi cũng không dám nhận lời hát", Angela Phương Trinh cho biết.

Trước đó, vào thời điểm tháng 8/2013, trước ngày bị cấm diễn chính thức, khi được hỏi về giá cát-xê, nữ diễn viên - ca sĩ không ngại tiết lộ: "Tôi chưa bao giờ ra giá cát-xê, các bầu show gọi điện và tự đưa giá diễn. Họ trả tôi 50 triệu đồng một đêm diễn, nếu tôi tự trả vé máy bay.

Còn nếu họ bao cả chi phí đi lại, ăn ở thì giá là 40 triệu. Có nhiều bar ở Hà Nội thích tôi diễn, sẵn sàng trả 60 triệu để tôi hủy show ở Sài Gòn. Tôi mới đi hát, chưa có nhiều sản phẩm âm nhạc nên cũng khá ngại".

Hiện tại, sau vụ bị cấm diễn, cô cũng hạn chế biểu diễn ở bar cũng như xuất hiện tại các sự kiện với trang phục phản cảm. "Bà mẹ nhí" cho biết đang tập trung luyện nhảy để sang năm tham gia Bước nhảy hoàn vũ. Cô cũng đang cân nhắc tham gia một dự án phim điện ảnh.

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu

NSƯT Phạm Bằng đi lại nhanh nhẹn hơn, ông đã hồi phục sức khoẻ sau 2 lần mổ gần đây, cửa hàng bánh trôi tàu, lục tàu xá của ông sau thời gian im ắng cũng đang túc tắc bán trở lại.

Chân dung nghệ sĩ

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 1

Thật mừng khi thấy NSƯT Phạm Bằng đã hồi phục được dần sức khoẻ của ông.

Thời gian gần đây người ta đồn nhau hàng "Bánh trôi tàu, lục tàu xá, chí mà phù" của ông đóng cửa, âu cũng là là điều sớm muộn không tránh khỏi, ở tuổi gần đất xa trời, nhất là người vợ ông nhất mực yêu thương đã không còn, bà đã không còn có thể đồng hành cùng ông từ những thứ hoạt động nhỏ bé trong cuộc sống ấy. Ông phủ nhận thông tin trên và bảo: "Giờ lúc nào có sức thì tôi làm chứ nhất định không nghỉ, nhưng một năm thường chỉ làm được 5 tháng từ tầm 30/4 đến tháng 9, nhiều người đi qua thấy không còn nữa thì vào tận ngõ hỏi, không hiểu người ta kháo nhau thế nào mà mấy ông Tây ba lô cũng đổ về đây ăn nhiều lắm, bán không còn hàng nhưng sức thì cầm chừng. Sau đợt nghỉ dưỡng sức vừa rồi, tôi đang tính mở lại."

Nghệ sĩ Phạm Bằng là dân Hà Nội gốc, khí chất là điều luôn còn đầy ăm ắp, nhất là ở ánh mắt của ông, tinh nhanh và trong, ánh mắt vẫn còn chắc chắn và kiên định. Đó là điều thường thấy ở những chàng trai Hà Nội gốc cùng thời kỳ với ông, trong các gia đình tiểu tư sản. Ngoài nhân vật ông sếp đã "đi vào lòng người" với 2 nghệ sĩ Quang Thắng, Quốc Khánh, nghệ sĩ Phạm Bằng đóng rất nhiều vai diễn ông già nông thôn. Ông vào vai giản dị và không bị cường điệu, nhưng vẫn có cái tinh tế của người diễn có nghề, làm người xem thấy thích mà không bị "ấm ức" vì nhân vật nhạt nhoà.

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 2

Niềm vui của ông giờ đây là ở bên con cháu.

Nếu bây giờ Phạm Bằng còn trẻ, ông chắc chắn là "dân chơi" phố cổ, như cái cách mà bây giờ người ta vẫn hay gọi mấy cậu choai choai, lượn xe đắt tiền ầm ầm ngoài đường. Ông bắt đầu nghề diễn từ những năm 60, thời mà chỉ có một đoàn nghệ thuật duy nhất hoạt động tại Hà Nội, và tất cả mọi loại hình kịch, phim, múa, cải lương đều "sinh hoạt" chung với nhau, nhưng cái kiểu "dân chơi" thời các cụ ngày xưa thì rất khác. Hà Nội rất bé, mọi thứ đều vừa trong tầm mắt, và đã có cái máu nghệ thuật trong người thì gần như ai cũng biết nhau cả.

Sinh ra vào những năm 30 của thế kỷ trước, có một tuổi thơ đủ đầy, nghệ sỹ Phạm Bằng một thời từng là cậu ấm của đất Hà thành vì gia đình làm ăn phát đạt, thuộc hàng có của ăn của để khi ấy. Tuy nhiên, kể từ khi ông cụ thân sinh của nghệ sĩ Phạm Bằng qua đời khi mẹ ông mới chỉ 24 tuổi, đã khiến cuộc đời ông gặp nhiều thử thách.

Nghệ sĩ Phạm Bằng thở dài nhẹ trong sự tiếc nuối: " Ngày xưa gia đình cũng gọi là có của ăn của để đấy, nhưng mọi sự chuyển dời rất nhanh, khi tôi cưới bà ấy thì gia đình rơi vào tình trạng khó khăn không thể tưởng tượng được, khi ấy tôi phải chuyển vào đoàn nghệ thuật Hà Nội vì vừa có thể diễn, vừa có thể làm, mà nói là làm cho oai thôi, chứ thực ra người ta nuôi mình đủ ăn, vậy thôi".

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 3

Ông cũng tự nhận mình từng là "dân chơi" của Hà Nội cổ ngày xưa.

Những câu chuyện dí dỏm, hài hước của Phạm Bằng nhanh chóng khắc hoạ ông chỉ trong vòng 2 tiếng trò chuyện. Ngoài cái chất nghệ sĩ như một nguồn năng lượng chưa bao giờ vơi, nghệ sĩ Phạm Bằng còn là người nhanh nhẹn từ tư chất, và sống không hề bon chen, dù ông vốn là người Hà Nội gốc, từ bé hưởng sung sướng an nhàn: "Tôi muốn làm nghệ thuật, khi về già vẫn có thể làm nghệ thuật chân chính, đó là hạnh phúc".

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 4

Hình ảnh của nghệ sĩ Phạm Bằng lãng tử khi còn trẻ.

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 5

Cuộc đời của Phạm Bằng gặp nhiều thử thách, bươn chải.

Khi cha ông mất, sự cứng rắn và mạnh mẽ bươn chải, vừa làm cha, vừa làm mẹ của người phụ nữ đã tạo nên tính hà khắc đến nghiệt ngã trong con người mẹ ông. Nghiêm khắc với các con chưa đủ, đến cả khi các con đã yên bề gia thất bà còn khắc nghiệt với cả con dâu, đến tận khi lìa xa cõi đời, bà vẫn giữ nguyên sự cố hữu đến bảo thủ trong con người mình. Điều đó đã cản trở người NSƯT rất nhiều, nhưng cuộc đời không cho ông dừng lại.

Nghệ sĩ Phạm Bằng vẫn nhớ dai dẳng, trong suốt những năm tháng ông theo đuổi con đường nghệ thuật, chưa một lần mẹ ông đến xem dù chỉ một vở kịch, hay một chương trình có con trai tham gia, bởi với bà, "nó chỉ là con hát đi mua vui cho thiên hạ".

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 6

Nghệ sĩ Phạm Bằng không được sự ủng hộ của gia đình với nghề diễn, đặc biệt là mẹ ông.

Hồi mới vào nghề, khi đã hoạt động tại đoàn nghệ thuật Hà Nội 4 năm nhưng nhiệm vụ chính của ông chỉ toàn bán vé. Không chấp nhận hoàn cảnh trong khi vợ con đói ăn, khổ sở, ông đã tính đến chuyện bỏ nghề, đi đạp xích lô, đánh giày kiếm tiền nuôi vợ con. Nhưng rất may, những người bạn trong nghề, những người đạo diễn đã kịp nhìn ra khả năng của ông, động viên ông ở lại với nghề.

Khoảng năm 1964, nỗ lực của nghệ sĩ Phạm Bằng bắt đầu được đền đáp. Các vai chính đến với ông nhiều hơn. Với gương mặt điện ảnh, Phạm Bằng thường được giao các vai tư sản, phản động, các vai cường hào ác bá thời phong kiến, đàn áp dân thường. Sau thời điểm giải phóng Sài Gòn năm 1975, cái tên Phạm Bằng đã trở nên nổi tiếng trong làng kịch, hình thức giải trí hiếm hoi của người dân bấy giờ. Những chuyến lưu diễn dài biền biệt hàng tháng trời kéo Phạm Bằng đi khắp các tỉnh thành. Không có điều kiện ở bên vợ, con, ông gửi thư và tiền về mỗi khi có dịp.

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 7

Những vai diễn của ông để lại nhiều dấu ấn.

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 8

Nghệ sĩ Phạm Bằng cũng luôn nhớ đến người bạn thân đã ra đi, nghệ sĩ Văn Hiệp.

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 9

Sự "ghê gớm" trong cách diễn của ông luôn ẩn chứa nét hài tinh tế.

Gần đây, không mấy khi hẹn mà gặp được NSƯT Phạm Bằng dễ dàng, hỏi ra mới biết ông phải bay ra bay vào liên tục giữa Sài Gòn và Hà Nội, bởi những căn bệnh tuổi già bắt đầu kéo đến, sức khỏe chẳng còn được như trước nữa. Đợt vừa rồi ông ở trong Sài Gòn khá lâu, ra Hà Nội được vài hôm lại chuẩn bị bay vào. Ông tâm sự có 2 điều ông thấy không thể thiếu được là người vợ tần tảo và quán bánh trôi tàu.

Thiếu đi bàn tay chăm sóc của người vợ đã hơn chục năm nay, mỗi lần đau ốm lại nhờ đến con cái, nhưng "con chăm cha không bằng bà chăm ông", mà nhờ đến các con nhiều quá cũng ngại, nên NSƯT Phạm Bằng cứ lủi thủi một mình như thế trong căn nhà đơn sơ giản dị. Đến cả lúc đi chữa bệnh, ông cũng chẳng nói với ai, cứ lẳng lặng với lỉnh kỉnh đủ thứ thuốc men.

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 10

Sự ra đi của người vợ để lại nỗi buồn vô hạn trong ông.

Trong câu chuyện nào của NSƯT Phạm Bằng cũng thấy ông nhắc đến người vợ đã quá cố của mình, mặc dù bà bỏ ông đi đã hơn chục năm, nhưng với Phạm Bằng, người bạn đời đã đồng cam cộng khổ suốt cả cuộc đời, còn sâu nặng hơn cả những ân tình. Còn nhớ, khi đi đến quyết định lấy một cô gái như thế nào về sống với mình cả đời ông cũng phải lựa xem ai là người sống được với mẹ, nên ngay cả khi có gia đình riêng, ông vẫn có một nỗi cô đơn khó nói.

NSƯT Phạm Bằng nhớ khi mẹ ông mai mỉa mình làm cái nghề xướng ca vô loài, là con hát đi mua vui cho thiên hạ và chưa một lần đến xem ông biểu diễn, vợ ông đã âm thầm đứng sau lưng, hy sinh tất cả để chồng theo đuổi con đường mà ông đã chọn lựa.

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 11

Ông vẫn trầm ngâm mỗi khi nhắc đến vợ.

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 12

Nỗi buồn về sự ra đi của người tri kỷ khiến ông gặp nhiều khoảnh khắc mệt mỏi trong đời thường.

Bà xã là người chịu thương chịu khó, có lẽ cũng khó có người con dâu nào chiều được mẹ chồng khó tính như vợ ông, nên Phạm Bằng nói ông thương vợ, lúc nào cũng thương dáng vẻ hiền lành, có gì đó cam chịu và luôn dõi đôi mắt theo cuộc đời ông. Thế nên dù đã đi xa lâu lắm rồi, nhưng trong căn nhà cổ kính của ông lúc nào cũng như còn hình bóng người vợ vẫn đâu đây.

Và mọi câu chuyện của ông, chỉ dừng lại khi đã đong đầy hình ảnh của bà.

Một số hình ảnh của NSƯT Phạm Bằng trong ngôi nhà của ông:

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 13

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 14

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 15

NSƯT Phạm Bằng - Nhớ vợ và quán bánh trôi tàu 16

Ozil nhảy múa, Arsenal thắng "ba sao"

Tiền vệ người Đức ghi một bàn và kiến tạo cho Giroud lập công giúp Arsenal dễ dàng đánh bại Newcastle ba bàn không gỡ.

Tung ra sân đội hình mạnh nhất, Arsenal tràn đầy quyết tâm giành chiến thắng để củng cố vững chắc vị trí thứ tư trên BXH. Mặc dù vậy, trái với thường lệ, các Pháo thủ nhập cuộc khá chậm rãi.

Newcastle chủ động đá phòng ngự phản công nên cục diện lúc đầu khá tẻ nhạt. Mãi đến phút 18, Arsenal mới có cơ hội ăn bàn đầu tiên, khi Ozil bắt volley ngoài khu cấm địa. Tiếc rằng bóng đi chệch cột gang tấc.

Arsenal
Koscielny mở tỉ số trong hiệp một

Chơi thong dong và nắm quyền kiểm soát bóng, The Gunners cũng tìm được bàn khai thông bế tắc ở phút 26. Cazorla đá phạt chính xác tạo điều kiện để Koscielny băng vào đệm cận thành tung lưới Tim Krul.

Sau khi dẫn trước, Arsenal dần đẩy cao nhịp độ và tấn công sắc sảo hơn. Suýt chút nữa Podolski nhân đôi cách biệt khi phá bẫy việt vị băng xuống dứt điểm qua người Krul. Tiếc rằng bóng lại đi chệch cột.

Newcastle lên bóng khá rời rạc nên không thể tiếp cận được vòng cấm địa đối phương. Tiote rồi Debuchy đành thử vận may với những cú dứt điểm tầm xa nhưng bất thành.

Gần cuối hiệp một, tỉ số được nâng lên 2-0 nhờ công Ozil. Tuy nhiên, Giroud mới xứng đáng được khen ngợi khi anh phá bẫy việt vị băng xuống hai lần dứt điểm buộc Krul phải trổ tài. Bóng bật đến chân Ozil ở tư thế thuận lợi và ngôi sao người Đức dễ dàng ghi bàn.

Trước khi bước vào giờ giải lao, Tim Krul một lần nữa bị thử thách ở tình huống Cazorla xâm nhập vòng cấm rồi nã đại bác trái phá. Lần này thủ thành người Hà Lan xuất sắc tung người cứu thua.

Sang hiệp hai, Arsenal vẫn duy trì thế trận lấn lướt. Tuy nhiên, họ suýt để thua ở phút 58 khi Gouffran lẻn xuống đối mặt thủ môn. Dẫu vậy, cú sút của tiền vệ người Pháp chưa đủ độ khó để khuất phục Szczesny.

Arsenal
Niềm vui của các cầu thủ Arsenal

Với thế trận một chiều, đoàn quân HLV Wenger không mấy khó khăn tìm được bàn thắng thứ ba. Ozil có mặt bên cánh trái rồi tạt vào như đặt cho Giroud đánh đầu tung lưới Newcastle cự ly gần.

Từ giữa hiệp hai, HLV Wenger chỉ đạo các học trò giảm nhịp độ và thi đấu an toàn. Nhưng đội khách cũng chẳng buồn vùng lên. Tinh thần của đám học trò HLV Alan Pardew rất kém cỏi.

11 cầu thủ Newcastle thi đấu như trong một buổi tập và chỉ chờ cho đến khi trọng tài nổi hồi còi mãn cuộc. Cuối trận, Arsenal còn tạo ra một vài cơ hội nữa nhưng đều phung phí.

Với chiến thắng "ba sao", Arsenal bứt lên so với Everton và chỉ cần đoạt thêm 3 điểm nữa là chắc chắn có tấm vé dự Champions League mùa sau.

Đội hình ra sân:

Arsenal: Szczesny 6.5, Sagna 7, Mertesacker 7, Koscielny 7.5, Monreal 6.5, Arteta 7, Ramsey 8.5 (Rosicky 74'), Cazorla 7, Ozil 8 (Flamini 74'), Podolski 7, Giroud 7 (Sanogo 84').

Newcastle: Krul 6.5, Debuchy 6.5 (Yanga-Mbiwa 84'), Williamson 6, Coloccini 6.5, Dummett 6, Tiote 6, Anita 6, Sissoko 5.5, Gouffran 5 (Armstrong 89'), Gosling 5.5 (Shola Ameobi 69'), Remy 5.

Bàn thắng: Koscielny 26', Ozil 42', Giroud 66'. 

Mưa đá to bằng nắp ấm, rơi thủng mái hàng trăm ngôi nhà

Trận mưa đá xảy ra vào tối 26-4, trên địa bàn các huyện Hà Quảng, Bảo Lạc, Thạch An, Quảng Uyên của tỉnh Cao Bằng đã làm hàng trăm ngôi ngà bị hư hỏng nặng. Theo ước tính hiệt hại lên tới hàng chục tỷ đồng
  
Tại huyện Quảng Uyên, 11/17 xóm tại xã Ngọc Động bị thiệt hại nặng do mưa đá gây ra. Theo thống kê ban đầu, đã có 306 nhà dân bị hỏng mái, hàng trăm ha ngô và rau màu khác bị thiệt hại, ước tính tổng thiệt hại gần 2 tỷ đồng. Các xóm bị thiệt hại nặng nhất là: Đống Đa 74 nhà, Bó Khiếng 57 nhà, Tẩư Kéo 36 nhà, Tẩư Thoong 32 nhà, Phia Cang 28 nhà, Búng Thầu 27 ngôi nhà.

Mưa đá to bằng nắp ấm, rơi thủng mái hàng trăm ngôi nhà

Trận mưa đá gây hư hỏng hàng trăm ngôi nhà trên các huyện thuộc tỉnh Cao bằng

Anh Bế Ngọc Bình - người dân tại thôn Đống Đa, xã Ngọc Động, huyện Quảng Uyên cho biết: "Khoảng 21 giờ tối hôm đó, khi chúng tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì bất ngờ xảy ra trận gió lớn cuốn tung mọi thứ trên đường đi. Ngay sau đó, trận mưa đá kỷ lục từ trước đến nay trút xuống bản làng vùng cao, những viên đá to nhất gần bằng cái ấm rơi xuống trong gần 10 phút khiến cho những ngôi nhà lợp bằng ngói của người dân bị vỡ hoàn toàn".

Theo phản ảnh thì sau trận mưa to, gió lớn, rất nhiều gia đình phải thức trắng đêm để lợp lại mái nhà, che chắn tạm có được chỗ ngủ. Những gia đình khác thì bị vỡ mái nhà đến trên 80% thì phải đi sơ tán vì không có chỗ ngủ.

Bà Trần Thị Hằng - Trưởng phòng Nông Nghiệp huyện Hà Quảng cho biết: " Trận mưa to kèm theo gió lốc xảy ra trên địa bàn huyện Hà Quảng kéo dài hơn 1 giờ đồng hồ. Theo thống kê chưa đầy đủ, đến nay Hà Quảng đã có khoảng 313 nhà bị tốc mái, trong đó nhiều nhà đã bị bay hơn một nửa mái. Về cây trồng, toàn huyện bị thiệt hại khoảng 214 ha thuốc lá hơn 100 ha ngô".

Ông Trần Ngọc Truyền - Chánh Văn phòng Ban chỉ huy Phòng chống lụt bão và tìm kiếm cứu nạn tỉnh Cao Bằng cho biết: " Đợt thiên tai đã gây thiệt hại khá nghiêm trọng đến đời sống bà con vùng cao tỉnh nhà".

Theo lời ông Truyền, do địa hình miền núi phức tạp, bị chia cắt nên thiên tai không xảy ra cùng lúc, mà rải rác tại một số địa phương. Thiệt hại nặng nhất là huyện Hà Quảng, ngoài ra một số huyện như Bảo Lạc, Thông Nông và Quảng Uyên cũng hứng chịu hậu quả của trận thiên tai này.

Hiện các cơ quan liên quan tại các huyện bị thiệt hại sau trận mưa đá đang nhanh chóng vào cuộc phối hợp, chỉ đạo các địa phương xuống cơ sở để thống kê thiệt hại và hướng dẫn bà con khắc phục sự cố trong thời gian sớm nhất. 

Bé 3 tháng tuổi bị mẹ bỏ rơi ở tiệm thuốc tây

Một phụ nữ bế cháu bé đến tiệm thuốc tây rồi bỏ lại, kèm bức thư nói không đủ điều kiện cho sóc con, nhờ chủ tiệm thuốc nuôi giúp.

Vụ bỏ rơi con xảy ra vào khoảng 9 giờ ngày 28/4, tại một tiệm thuốc tây trên quốc lộ 28, xã Hàm Liên (huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận). Bà Huỳnh Thị Mỹ Linh, chủ tiệm thuốc tây cho biết vào thời điểm trên, có một phụ nữ khoảng 25-28 tuổi bế cháu bé đến mua thuốc.

Sau đó, người phụ nữ gửi cháu bé cho chị Linh bế dùm để đi mua thức ăn cho bé. Tuy nhiên, đến hơn 10 giờ 30 phút, không thấy người phụ nữ quay lại, bà Linh đã báo Công an xã Hàm Liên để xử lý vụ việc.

Kiểm tra trên người cháu bé, công an phát hiện một bức thư, nội dung cho biết người phụ nữ này không có điều kiện chăm sóc nên nhờ bà Linh nuôi giúp.

Bé 3 tháng tuổi bị mẹ bỏ rơi ở tiệm thuốc tây - 1

Cháu bé bị bỏ rơi trong vòng tay yêu thương của nhiều người

Cháu bé bị bỏ rơi khoảng 3-4 tháng tuổi, tình trạng sức khỏe tốt. "Khi đến tiệm mua thuốc, người phụ nữ bịt khín khẩu trang nên tôi không nhận diện được là người có quen biết hay không" - bà Linh nói.

Theo thông tin từ công an địa phương, trong vòng một tháng, nếu không có ai đến nhân thì cháu bé sẽ được bà Linh nhận nuôi.

Cám ơn anh vì đã từng gọi em là con điếm!

Nam ngồi lại bối rối. Anh càng sượng sùng, khựng người lại khi nhìn thấy dòng chữ trên tấm danh thiếp: "Cám ơn anh vì đã từng gọi em là con đĩ".

Nam ngồi lại bối rối. Anh càng sượng sùng, khựng người lại khi nhìn thấy dòng chữ trên tấm danh thiếp: "Cám ơn anh vì đã từng gọi em là con đĩ". Ngồi trong phòng tân hôn chờ chồng, Lan hồi hộp và cảm thấy khó chịu trong người. Sau 2 năm yêu nhau, đây chính là kết quả của một tình yêu bền vững. Dù cho Nam là người đàn ông đến sau nhưng tình cảm của Lan dành cho Nam là thật lòng và cô luôn trân trọng điều đó. Chính Nam là người đã cứu cô ra khỏi những suy nghĩ buồn phiền, dại dột khi chia tay người yêu đầu tiên. Lúc đầu Lan chỉ thương hại anh nhưng sau đó là tình yêu thật sự.

Từ ngày quen Nam, cô đã không ngần ngại hy sinh cho anh tất cả. Kể cả việc không tiếp tục sang Pháp lấy tiếp tấm bằng thạc sỹ còn dang dở mà ở quê làm cho một công ty trong nước. Lan thầm cám ơn Nam đã giúp cô trưởng thành hơn trong tình yêu và mạnh mẽ đứng lên sau những vấp ngã.



Dù cho Nam là người đàn ông đến sau nhưng tình cảm của Lan dành cho Nam là thật lòng và cô luôn trân trọng điều đó (Ảnh minh họa)

Nam bước vào phòng trong mùi men nồng nặc, anh nhìn cô trìu mến nói:

- Em biết không, tụi bạn anh ai cũng khen em xinh, giỏi giang. Tụi nó còn bảo anh có phúc mới gặp được em nữa đó. Đêm nay là đêm tân hôn của chúng ta, anh muốn hai đứa mình sẽ bên nhau mãi mãi dù có chuyện gì xảy ra.

Lan nhìn Nam trong đong đầy hạnh và mãn nguyện. Nhưng sau khi gần gũi nhau mặn nồng, Lan bỗng dưng nhận được cái tát đau điếng của Nam. Anh còn xô cô ra và chửi luôn vào mặt Lan 3 chữ ngắn ngủi: "Đồ con đĩ".

Lí do đơn giản, Lan không còn trong trắng như anh vẫn từng nghĩ. Đêm tân hôn, đêm đẹp nhất của Lan và Nam trở thành đêm địa ngục của hai người.

Những ngày sau đó, Lan sống trong sự ghẻ lạnh và miệt thị của chồng. Anh nhìn cô với sự hoài nghi và uất hận. Nam bắt đầu lao vào uống rượu nhiều hơn và bao giờ về nhà cũng say khướt rồi đánh đập, hành hạ cô bằng những lời cay nghiệp. Lan không thấy đau cho thân xác mình mà đau bởi những câu nói ác độc của Nam như: "Đồ con đĩ, mày là con đàn bà lăng loàng. Tao tưởng mày thế nào chứ mất nết như vậy thì tao cũng không bao giờ lấy mày đâu. Đồ con đĩ".

Lấy chồng chưa lâu mà không ai không biết cô và Nam đã ngủ riêng giường. Nam ngủ trên giường còn Lan ngủ ngoài phòng khách. Nhiều lúc bạn bè đến chơi và hỏi anh, sao giờ vẫn chưa thấy tôi bầu bí gì cả thì Nam lại chua chát quay sang vừa nhìn Lan vừa nói: "Mang bầu thì cũng là con của thằng nào nào chứ đâu phải là của tôi".

Lan đã khóc trong sự chấp nhận bởi lỗi là tại cô đã trao thứ quý giá nhất cho người đàn ông đầu tiên không xứng đáng. Nhưng cô không thể chịu mãi cảnh miệt thị của chồng. Cô viết đơn ly hôn và bất ngờ khi Nam đã ký ngay mà không do dự. Hai người ra tòa và kết thúc một tình yêu mệt mỏi.

Lan thu xếp quần áo rồi về nhà mẹ đẻ, ai cũng nhìn cô mà thương cảm. Rồi Lan quyết định, dồn hết số tiền tiếp kiệm để sang Pháp tiếp tục học tập và lấy cho được tấm bằng thạc sỹ còn dang dở.

Ngày ra sân bay, cả gia đình Lan đều có mặt động viên cô hoàn thành tốt công việc. Mẹ nhìn cô mà nước mắt rơi: "Sao cuộc đời con lại lận đận vậy Lan? Con phải lấy cho được tấm bằng đó, cuộc đời sau này tự con quyết định".

Ba năm học tập tích cực ở đất nước xa lạ, Lan đã vơi đi một chút buồn về cuộc hôn nhân đổ vỡ và nhất là vơi dần đi sự đau đớn bởi câu nói của chồng cũ. Trong thời gian này, cô cũng hay tin, Nam đã kết hôn với một người phụ nữ khác. Qua người bạn, cô cũng biết cuộc sống của vợ chồng Nam không hạnh phúc vì vợ Nam thường xuyên bỏ bê công việc gia đình và có tình nhân bên ngoài. Chẳng hiểu sao cô vẫn buồn cho Nam - một nỗi buồn không tên.

Trở về nước, Lan thay đổi hoàn toàn, xinh đẹp hơn trước. Lan cũng cầm trên tay tấm bằng thạc sỹ loại ưu và tấm danh thiếp của một công ty nước ngoài đóng tại Việt Nam muôn mời cô về làm việc.

Và rồi vô tình, một lần đang ngồi trong quán cà phê, Lan giật mình khi nghe tiếng 1 người đàn ông hỏi bên cạnh. Lan quay lại nhìn thì thấy chính là Nam.



"Cám ơn anh vì đã từng gọi em là con đĩ" (Ảnh minh họa)

- Em về nước rồi à? Em khỏe không? Nghe nói em đã lấy dược bằng thạc sỹ và đang làm cho công ty chứng khoán? - Người đàn ông ba năm trước hỏi Lan.

Lan nhìn Nam, cô chỉ cười và không quên chào Nam. Rồi Lan cáo bận phải đi. Nhưng trước khi đi, Lan cúi xuống bàn viết gì đó vào tấm danh thiếp của mình đưa cho Nam rồi đứng dậy.

Nam ngồi lại bối rối. Anh càng sượng sùng, khựng người lại khi nhìn thấy dòng chữ trên tấm danh thiếp: "Cám ơn anh vì đã từng gọi em là con đĩ".

Theo dõi ngoại tình, yêu ngay chồng tình địch

Người đàn ông đó đáp lại lời tôi bằng một giọng chua chát: "Vợ tôi chính là cô gái đi cùng chồng cô đến đây". Giật mình, quay lại để tôi nhìn rõ hơn gương mặt người đàn ông cũng bị "cắm sừng" giống tôi.

Cưới nhau được gần một năm, anh bỗng chốc trở thành con người khác hẳn, anh không còn lãng mạn yêu chiều tôi như xưa nữa. Lấy lí do bận công việc anh đi tối ngày, lúc nào anh về tới nhà cũng trong bộ dạng say xỉn, người nồng nặc mùi bia rượu, kể cả chuyện vợ chồng anh cũng bỏ bẵng. Tôi đã từng lo lắng rất nhiều cho anh vì sợ anh bận bịu công việc mà ảnh hưởng sức khỏe. Muốn có thời gian chăm chồng nên tôi vẫn chưa quyết định sinh con.

Nhưng một ngày, tôi hoảng hốt khi thấy chồng mình tay trong tay với cô gái lạ đi vào trung tâm thương mại, quá bất ngờ và hoang mang bởi không tin là chồng mình lăng nhăng như vậy. Tôi lặng lẽ theo sau, khi thấy chồng mình yêu chiều cô gái kia, nhìn hai người vui vẻ mà mắt tôi nhòe đi lúc nào không hay, dù cố kìm nén cảm xúc thật của mình nhưng tôi vẫn không ngừng khóc. Chạy vội vào nhà vệ sinh, tôi lau nước mắt và trang điểm lại lớp phấn mắt đã nhòe, cố trấn an bản thân rồi lầm lũi ra về trong sự đau đớn.

Buổi tối hôm ấy, về nhà tôi đã suy nghĩ rất nhiều, và quyết định thuê người điều tra về cô gái lạ mặt mà chồng tôi đã đi cùng hồi chiều. Chỉ hai ngày sau tôi đã có đủ thông tin về bồ của chồng mình, thì ra hai người làm cùng công ty, tôi hơi bất ngờ và cũng thầm trách bản thân đã quá tin tưởng vào chồng. Quyết định sẽ không im lặng, tôi phải sáng tỏ câu chuyện này, tôi không chấp nhận chuyện phản bội này. Tiếp tục thuê người điều tra, tôi nắm rõ mọi lịch trình đi làm cũng như đi "bồ" của chồng mình. Tối hôm ấy, bất chợt chuông điện thoại reo vang tôi được điện thoại từ văn phòng thám tử báo rằng họ đang vui vẻ trong một nhà nghỉ ở khu Mỹ Đình.

Không cần nói thêm, tôi lao đến như một con thiêu thân, tôi không hiểu sao mình tới được chỗ đó mà không đâm vào bất cứ ai trên đường. Ngồi chờ hai tiếng đồng hồ ở quan cà phê trước cửa nhà nghỉ, cuối cùng con mồi cũng xuất đầu lộ diện. Tôi bước đến trước mặt chồng và cô bồ bên cạnh, có lẽ cô ta biết tôi nhưng quả thật tôi chưa thấy ai "mặt dày" cả đôi như hai người đó. Nhìn thấy tôi nhưng không một chút hối lỗi, hai người đó bước đi như không hề có chuyện gì xảy ra. Tôi không muốn mọi chuyện trở nên lùm xùm nên cũng không làm lớn chuyện, chỉ có một điều tôi rất bất ngờ là chồng tôi khác trước nhiều quá, tôi không còn nhận ra con người nhẫn tâm, đểu cáng ấy là người mình đã từng yêu say đắm trong suốt năm năm qua.

Theo dõi ngoại tình, yêu ngay chồng tình địch - 1

Tôi đã từng rất đau khổ khi biết chồng mình là một kẻ bạc tình.(Ảnh minh họa)

Cố gắng bước vào quán cà phê, gọi thêm một li đen không đường, chưa bao giờ tôi thấy vị cà phê lại đắng như vậy, cố gắng suy nghĩ chuyện khác nhưng trong đầu tôi vẫn ám ảnh hai chữ li dị. Uống xong ly cà phê tôi loạng choạng đứng dậy thì bỗng có một bàn tay đỡ lấy tay tôi, hốt hoảng, giật mình vì nghĩ rằng chồng của mình đã thay đổi suy nghĩ và quay lại.

Nhưng tôi thất vọng tràn trề khi thấy đó là một người đàn ông lạ lẫm mà tôi chưa hề gặp, tôi rụt tay lại như một phản xạ tự nhiên, người đàn ông đó quay ra hỏi tôi: "Cô có tự đi được về nhà không? Tôi nghĩ với bộ dạng này thì cô đi đường sẽ nguy hiểm lắm đấy?". Tôi gắt lên: "Mặc kệ tôi, anh là ai mà có quyền hỏi tôi như vậy? Hay là anh thấy tôi cần được thương hại? Xin lỗi nhé, anh thừa lòng thương rồi đấy, về mà dành lòng thương đó cho người yêu anh đi. Nhầm chỗ rồi đấy, đàn ông ai cũng đểu như nhau."

Người đàn ông đó đáp lại lời tôi bằng một giọng chua chát: "Vợ tôi chính là cô gái đi cùng chồng cô đến đây". Giật mình, quay lại để tôi nhìn rõ hơn gương mặt người đàn ông cũng bị "cắm sừng" giống tôi. Tôi thấy cảm thông với con người ấy, nếu không ở trong hoàn cảnh đó thì tôi không thể thông cảm như vậy đối với một con người xa lạ. Tôi nhận lời giúp đỡ của anh ta, lúc ấy tôi cũng không hiểu là mình nhận lời vì sự đồng cảm của hai người bị tình yêu phản bội hay là vì tôi cũng chẳng còn chút sức lực nào để gượng dắt chiếc xe máy về nhà.

Trên đường đi chúng tôi có hỏi thăm nhau về công việc, tuổi tác và một vài câu hỏi xã giao. Anh hỏi tôi muốn về đâu? Tôi ngập ngừng rồi bảo anh đưa về nhà mẹ đẻ. Sau đó hai tháng, tôi và chồng ly hôn trong sự ngỡ ngàng của mọi người.

Tôi xin chuyển công việc mới, thuê nhà mới, và cố gắng quên đi tất cả những gì thuộc về quá khứ. Thật bất ngờ, trong một lần đi dự hội thảo, tôi và người đàn ông bị "cắm sừng" kia lại bất ngờ gặp nhau. Anh có mặt với tư cách là đơn vị tổ chức, không khó khăn để chúng tôi nhận ra nhau vì ấn tượng của tôi về ánh mắt đau khổ của đàn ông "mọc sừng" đã ám ảnh tôi rất nhiều.

Theo dõi ngoại tình, yêu ngay chồng tình địch - 2

Hạnh phúc đâm chồi từ những mảnh vỡ của trái tim. (Ảnh minh họa)

Chuyện trò vui vẻ, chúng tôi hỏi thăm nhau về công việc, gia đình và cả chuyện tình yêu, thật bất ngờ là sau cuộc tình đổ vỡ cả hai chúng tôi đều chưa tính chuyện tình cảm yêu đương gì. Anh đề nghị đưa tôi về khi buổi hội thảo kết thúc, lúc ấy chưa muộn nên chúng tôi có dịp ngồi nói chuyện tâm sự. Anh hỏi tôi có còn liên lạc với gia đình chồng cũ của mình không, tôi ngập ngừng và lảng sang chuyện khác, anh cũng cho tôi biết là lâu rồi không liên lạc với vợ cũ của anh.

Sau đó một tuần anh nhắn tin cho tôi và mời tôi đi chơi, thấy thú vị tôi nhận lời, sau đó chúng tôi trở thành hai người bạn thân thiết, rất hay tâm sự với nhau những chuyện buồn vui trong cuộc sống, dần dần tình bạn thân thiết ấy chuyển thành tình yêu lúc nào không hay, anh thú nhận với tôi rằng, nếu không được nói chuyện với tôi một ngày thì quả thật anh thấy rất khó chịu và trống rỗng, tôi cũng không phủ nhận điều đó, chúng tôi đến với nhau bằng sự cảm thông của hai trái tim đã rạn vỡ vì tình yêu nên có lẽ điều ấy làm cho cả hai người rất hiểu và thông cảm với nhau.

Anh chính thức nói lời yêu tôi cách đây không lâu, tôi đã nhận lời, không biết tôi có quá vội vàng trong lần thứ hai này không nhưng sau những trải nghiệm và trưởng thành từ cuộc tình trước đây tôi tin anh là một người đàn ông tốt, là chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời tôi. Và không có lí do gì mà tôi không xứng đáng được hưởng hạnh phúc mà tình yêu và sự chân thành của anh mang lại cho mình.

Lại nói về người vợ cũ của anh và người chồng cũ của tôi, tôi nghe tin tức từ bạn bè thông báo thì nghe đâu họ đã bỏ nhau sau khi dọn về sống cùng nhà. Tôi cũng chẳng còn quan tâm đến chuyện của hai người đó nữa, giờ đây tôi chỉ quan tâm đến anh và tình yêu của anh dành cho tôi. Đó là niềm hạnh phúc đâm chồi từ hai trái tim tan vỡ. 

Vợ mang chuyện tôi yếu sinh lý khoe bạn bè

Thật sự tôi không thể ngờ được, vợ tôi lại khiến tôi trở thành kẻ mất mặt trước mặt bạn bè em.
  
Cái chuyện tế nhị ấy, dù là tôi có cố tình giấu vợ thì em cũng không nên mang chuyện ra kể với bạn bè. Người ta bảo, đừng 'vạch áo cho người xem lưng'. Em vạch áo cho bạn bè xem thì em có xứng làm vợ tôi không. Chuyện gia đình mà cả thiên hạ biết thì họ sẽ cười vào mặt em và tôi mà thôi.

Tôi và em cưới nhau đã được gần 1 năm. Thời gian đầu, tôi biết mình đã có lỗi với em vì trót lừa dối em chuyện tôi yếu sinh lý. Tuy vậy tôi nghĩ, chỉ cần lấy vợ, mọi chuyện sẽ khác. Biết đâu, khi được vợ chăm sóc và ân ái, tôi sẽ không còn là một người đàn ông yếu sinh lý nữa.

Nhưng, lấy vợ về, vợ tôi cũng không phải là một người thạo chuyện chăn gối. Cái gì vợ cũng để cho tôi chủ động. Từ chuyện tôi ôm hôn vợ ra sao, từ chuyện tôi muốn vợ làm gì, vợ cũng cứ mặc kệ, ì ra. Vợ bảo, vợ ngại... Thế nên, bản thân tôi cũng không được kích thích, tôi chẳng thể nào trụ nổi vài phút.

Vợ mang chuyện tôi yếu sinh lý khoe bạn bè - 1

Tôi vẫn như vậy không có tiến triển nhiều. Cố gắng chăm sóc bản thân mình bao nhiêu thì tôi lại càng nóng giận bấy nhiêu. Áp lực từ vợ, tôi thật sự cảm thấy xấu hổ. (ảnh minh họa)

Vốn là người đàn ông yếu sinh lý, kém chuyện ấy nên tôi không thể làm vợ hài lòng. Ngay ngày đầu lấy nhau, tôi đã làm vợ thất vọng trong đêm tân hôn. Tuy nhiên, tôi đã cố gắng tìm hiểu thuốc, tìm hiểu các loại thức ăn để vợ tôi có thể hài lòng hơn. Vợ cùng tìm cách chăm sóc tôi, tẩm bổ để tôi có thể khiến vợ hài lòng. Tuy nhiên, tâm lý không thoải mái vì suốt ngày bị vợ kêu ca đã khiến tôi không thể lấy lại được sức khỏe và tinh thần. Tôi trở nên cáu cục vì vợ hay kêu và than vãn.

Tôi vẫn như vậy không có tiến triển nhiều. Cố gắng chăm sóc bản thân mình bao nhiêu thì tôi lại càng nóng giận bấy nhiêu. Áp lực từ vợ, tôi thật sự cảm thấy xấu hổ.

Hôm rồi, tôi thấy trên FB của bạn vợ có nói vài câu bóng gió về chuyện cô ấy biết tôi yếu sinh lý nên tư vấn loại thuốc này, thức ăn kia tốt cho sức khỏe. Rồi còn 'tag' vợ tôi vào. Tôi lộn ruột quá, về quát tháo vợ. Tôi bảo tại sao vợ lại nói với bạn bè chuyện tôi bị yếu sinh lý thì vợ bảo, có nói thì người ta mới biết mà mách cho.

Vợ mang chuyện tôi yếu sinh lý khoe bạn bè - 2

Mấy hôm nay, gặp bạn của vợ, đi đâu người ta cũng nhìn tôi bằng con mắt khó hiểu. Có người còn cười khúc khích sau lưng tôi, tôi hiểu và không muốn nói gì. (ảnh minh họa)

Tôi mắng vợ không ra gì, cô ấy quát lên: "Tôi đã chán ngấy anh rồi, anh không biết là tôi đã chịu đựng anh tới tận ngày hôm nay cũng vì tôi thương hại anh sao? Anh nên cám ơn tôi mới phải chứ lại còn lắm chuyện. Tôi đã không cần thì anh biết rồi đấy, đừng để tôi điên lên. Anh làm gì cho tôi từ ngày tôi lấy anh hay chỉ hành hạ tôi, làm tôi khổ thêm?".

Nghe vợ nói những lời như vậy, tôi mới hiểu tâm tư của vợ mình. Thì ra, cô ấy luôn trong tâm thế cãi lại tôi, luôn muốn từ bỏ người chồng này. Lấy một người chồng yếu sinh lý, có vui gì chứ? Tôi biết, nhưng sao lại mang chuyện gia đình đi nói với cả thiên hạ.

Mấy hôm nay, gặp bạn của vợ, đi đâu người ta cũng nhìn tôi bằng con mắt khó hiểu. Có người còn cười khúc khích sau lưng tôi, tôi hiểu và không muốn nói gì. Tôi biết, chuyện này nếu người ngoài biết thì họ có lý do để trêu ghẹo chúng tôi. Sao vợ tôi lại nông nổi và dại dột như vậy. Nhờ tư vấn ư, chỉ nên nhờ một người bạn thân, chứ không phải cả tá bạn như thế. Đúng là cô ấy muốn bêu xấu tôi, muốn biến tôi thành kẻ đeo mặt mo đây. Bây giờ tôi cảm thấy chán nản lắm rồi, tôi không còn thiết tha gì nữa. Hay là từ bỏ cuộc hôn nhân này để không mang nhục vào người? Một người vợ như vậy có chấp nhận được không các bạn? 

Yêu 5 ngày đã quyết định kết hôn

Tôi cũng không hiểu tại sao mình lại quyết định như vậy nữa...

Có lẽ, đó chỉ là một phần tình yêu, còn một phần vì tôi đã quá cám cảnh yêu và rồi lại chia tay. Nên tôi quyết định tiến tới hôn nhân với người đàn ông đó, người mà tôi nghĩ, anh sẽ mang lại hạnh phúc cho tôi.

Tình yêu với tôi lúc đó không có nhiều. Căn bản, anh ở sát nhà tôi, mới đi tu nghiệp nước ngoài về, cũng là chỗ tin cậy lại có vẻ có của cải. Anh về và mở một xưởng bán xe máy, tôi cho đó là người đàn ông có tương lai, có tiền và lo được cho tôi nên tôi đã tính chuyện tương lai.

Tôi vốn là một cô gái có ngoại hình rất khá, có công việc bình thường nhưng cũng là một công việc ổn định. Vì thế, tôi sợ nếu lấy một người chồng không có cơ sở thì sau này sẽ khổ hoặc là sẽ vất vả về chuyện kinh tế.

27 tuổi, tôi đã trải qua vài ba mối tình nhưng đều không thành công. Nói về chuyện yêu đương lãng mạn, bây giờ tôi chẳng màng nữa vì đã quá mệt mỏi rồi. Tôi cũng không còn thời gian cho việc lãng mạn hay yêu đương mơ mộng gì nữa. Bây giờ, mục đích của tôi là gia đình, tôi muốn có một người chồng yêu thương mình và một đứa con gái ngoan. Người ta không hiểu sẽ nghĩ tôi này nọ, nhưng khi bạn rơi vào trường hợp như tôi, chán yêu rồi thì cái chuyện lấy chồng chỉ là chuyện đơn giản thôi.

Yêu 5 ngày đã quyết định kết hôn - 1

Ngày gần cưới, người ta cứ nói ra nói vào này kia, bảo tôi không biết có vấn đề gì mà phải lấy chồng vội như vậy. (ảnh minh họa)

Bây giờ, tôi được mai mối cho người đàn ông ấy, xét về các tiêu chuẩn kinh tế, anh ta có đủ cả. Còn chuyện tính tình, tiếp xúc vài lần tôi thấy cũng được được. Ngoại hình thì khá và lại ở gần nhà nên không có gì phải nghi ngờ cả. Nhiều người bảo tôi dại không tìm hiểu, nếu nhỡ anh ta bên nước ngoài tu nghiệp có người con gái nào đó thì sao. Tôi chỉ cười vì điều đó đâu có quan trọng. Đàn ông ai chẳng như thế, chỉ là mình có thể điều khiển được họ hay không mà thôi. Còn nếu ở nước ngoài anh có người khác thì đó cũng phải là chuyện lạ, căn bản là anh đã chấp nhận lấy tôi và ràng buộc quan hệ vợ chồng với tôi.

Ngày gần cưới, người ta cứ nói ra nói vào này kia, bảo tôi không biết có vấn đề gì mà phải lấy chồng vội như vậy. Tôi cũng có chút buồn và chạnh lòng nhưng nghĩ cho cùng, mọi chuyện đã rồi, dù sao thì cũng gần gũi, có gì thì hai bên gia đình cũng can thiệp được. Nên tốt nhất, hãy sống an phận và sinh một đứa con, thế là đủ cho phụ nữ ở tuổi 27 như tôi. 

Lưới tình đắng cay

Vy bị dòng đời xô đẩy dù xuất thân là một cô gái ngoan lành. Vì sao ư? Vì đó là lưới tình.

Đúng là cái lưới khó ai thoát được, người đời thường nói "tình yêu thường là cái khôn của người dại và là cái dại của người khôn".

Nắng non buổi sáng chiếu vào lưng gầy của người mẹ trẻ và khuôn mặt bầu bỉnh của cô con gái 6 tháng tuổi. Hôm nào cũng vậy, người ta vẫn thấy hình ảnh quen thuộc một đứa bé được mẹ đìu trước bụng và đưa đi mua dưa cà ở chợ đầu mối trên chiếc xe máy khá cũ.

Hình ảnh đấy, đập vào mắt nhiều người dân ở đó, có người bảo buôn rau mà có vẻ trí thức, có kẻ trêu ghẹo "em ơi, chiều anh một đêm là thoát khỏi kiếp dưa cà ngay"... Nghe những lời đó Vy chỉ im lặng, hoặc chỉ cười cho qua chuyện.

Mẹ con Vy chuyển đến đây được mấy tháng, không ai biết về gia cảnh của cô. Họ chỉ thấy một mẹ, một con mưu sinh bằng nghề muối dưa, muối cà để bán. Nếu ai hỏi bố đứa bé đâu, Vy đều phải nó dối "bố cháu làm thuê ở tận miền Nam cơ". Vy không muốn nói sự thật vì cô muốn bình yên và tránh những lời chọc ghẹo của những kẻ trăng hoa. Nhưng mỗi lần trả lời như vậy, cô đều thấy tim mình nhói lên từng hồi. Nếu nhìn từ bên ngoài với nghề mưu sinh bình thường đó, ai cũng nghĩ rằng Vy chỉ học hết cấp một, cấp hai, cùng lắm thì cấp ba và xuất thân cũng bình thường.

Lưới tình đắng cay - 1

Đúng là cái lưới khó ai thoát được, người đời thường nói "tình yêu thường là cái khôn của người dại và là cái dại của người khôn". (Ảnh minh họa)

Không! Vy xuất thân trong một gia đình công chức khá giả, cô là con gái rượu cưng, bản thân cô đã tốt nghiệp cử nhân Sinh. Nhưng tại sao con người ấy lại bị dòng đời xô đẩy như vậy? Đó là lưới tình. Đúng là cái lưới khó ai thoát được, người đời thường nói "tình yêu thường là cái khôn của người dại và là cái dại của người khôn".

Vy yêu anh ta - một người đàn ông đất Cảng say đắm. Một thời gian tìm hiểu, thuận theo tự nhiên hai người dọn về sống chung để tiết kiệm một số thứ. Anh học bên dược ra, đang bán thuốc cho một phòng khám gần chỗ Vy làm, nên sống chung là thượng sách nhất. Thời sinh viên, Vy ghét những cặp đôi sống thử nhưng giờ cô cũng đang học theo trào lưu "sống thử" đó.

Tuy sống chung nhưng hai người khá sòng phẳng về kinh tế, lương của ai người đó dùng, tiền nhà, tiền ăn chia đôi. Hai người thấy hợp lý và rất thoải mái. Một thời gian sau, anh có ý muốn đầu tư vốn mở phòng dược riêng để cuộc sống hai đứa đỡ khổ. Đúng lúc bố mẹ gửi tiền ra cho Vy mua xe tay ga thay xe số khá cũ mà cô đang dùng. Anh ngỏ lời mượn tạm, đồng thời gợi ý Vy rút số tiền cô đang gửi tiết kiệm cho anh vay với lời hứa khai trương phòng dược một tháng sẽ trả. Vy không ngần ngại đưa hết cho anh. Cầm được số tiền của Vy gần 70 triệu anh vui lắm, cảm ơn ríu rít gọi Vy một cách ngọt ngào "vợ yêu!"

Một sáng thức giấc, Vy không thấy anh đâu, cô hốt hoảng tìm anh. Cô nhìn thấy mảnh giấy nhỏ anh để lại "Cảm ơn em về số tiền, và một năm làm vợ anh, còn cái thai em tự giải quyết, Vĩnh biệt". Vy điếng người, Vy chỉ biết kêu trời. Cô chỉ biết anh là người Hải Phòng chứ có biết nhà ở đâu mà tìm. Cô nhìn nhanh xuống bụng, thương đứa con tội nghiệp... Vy nức nở khóc.

Vy vẫn tiếp tục đi làm, vẫn cười mặc dù nụ cười đang méo mó, không ai biết chuyện gì đang xảy ra với cô. Bốn tháng trôi qua, Vy tìm đủ mọi cách để dấu cái bụng, nhưng nó vẫn lùm lùm sau tà áo. Bí quá Vy đành xin nghỉ việc không lý do. Vy về xóm trọ ngơ ngẩn, bà hàng xóm tốt bụng biết chuyện thuê Vy về giúp việc nhà, để kiếm cơm và góp tiền sữa cho con sau này. Mấy lần Vy định thú nhận với bố mẹ nhưng cô không dám. Cô cứ im lặng cho tới khi cái thai được 8 tháng thì cậu em trai lên cơ quan tìm Vy và biết sự thật.

Cả gia đình không ai đứng về phía Vy. Mà sao có thể bào chữa cho cô được chứ. Một người có học như cô mà ngu hết phần thiên hạ vậy sao! Ngày Vy sinh bé đến gần, cô không biết phải làm thế nào, "chửa là cửa mả" người xưa vẫn nói thế. Cô mạnh dạn gọi cho mẹ nhờ giúp đỡ. Mẹ lạnh lùng nói với Vy "cũng đẻ à?" Nói xong mẹ cúp máy, bố Vy im lặng, cái im lặng của bố làm Vy đau lắm, bởi từ trước giờ bố lúc nào cũng bênh Vy nhất.

Lưới tình đắng cay - 2

Vy khóc những giọt nước mắt muộn màng. (Ảnh minh họa)

Vy vẫn ở lại giúp việc cho bà hàng xóm tốt bụng đó. Ngày cô con gái bé bỏng của Vy chào đời, mọi nhoc nhằn, buồn khổ trong cô tan biến. Cô đón thiên thần bé nhỏ với nụ cười hạnh phúc. Lúc bé được 5 tháng tuổi vợ chồng con trai nhà bà hàng xóm về ở với mẹ. Vy lọt vào tầm ngắm của cậu con trai, để lường trước mọi chuyện có thể xảy ra, mẹ con Vy từ biệt người hàng xóm tốt bụng đó đến thuê trọ một quận khác của Thủ đô.

Mẹ con Vy đi bà hàng xóm buồn lắm, bà thanh toán tiền lương tháng cuối cho Vy được 2,5 triệu như đã thỏa thuận. Bà còn đưa cho cô một phong bì dặn Vy khi nào thật sự cùng quẩn nhất hãy giở nó ra. Vy cầm phong bì xem như đó phép màu cổ tích. Từ biệt bà, cô bế con đi, số vốn trong tay 2,5 triệu đống và đứa con thơ, cô không biết phải làm thế nào. Một tia sáng hé trong cô, cô sẽ kinh doanh rau và các hàng khô.

Vy gọi cho một số người thân cô, dì ,chú, bác vay mượn. Nhưng tất cả mọi người đều ái ngại, có người thương cho mẹ con Vy mấy trăm, có người buông câu "thế vay có trả được không?" Cũng không thể trách được, ở hoàn cảnh như Vy ai dám cho vay chứ! Vy tiếp tục vay bạn bè, họ cũng cố gắng quyên góp. Bố mẹ cô thấy nóng ruột gửi cho Vy 5 triệu. Như vậy tổng số vốn Vy có là 12 triệu.

Vy bắt đầu bế con tìm nhà mặt đường vừa để ở, vừa để buôn bán. Sau mấy ngày tìm kiếm, Vy đã tìm ra một nhà ưng ý với giá 2,5 triệu một tháng, nhưng ông chủ bắt trả trước 3 tháng và 1 triệu tiền cọc điện nước. Đã khó càng khó, số tiền đã ít càng ít nên Vy chả biết bán gì ngoài dưa, cà và rau xanh.

Ba tháng cũng qua, mẹ con Vy tiết kiệm mấy cũng không đủ để đóng 3 tháng tiếp theo, buộc Vy phải chuyển địa điểm khác rẻ hơn, và tiền nhà trả tháng một. Mẹ con cô lại chuyển địa điểm cách đó gần một km. Vy hy vọng nhiều lắm. Nhưng một lần nữa ông trời lại thử thách cô. Chuyển lên địa điểm mới con bé ốm, Vy thức trắng mấy đêm, cộng thêm lo nhiều thứ, cơm lại không đủ no nên Vy cũng lăn ra ốm.

Vy ốm không ai chăm, con bé cũng đang ốm khóc liên hồi. Cô không dậy được cứ nằm vạch áo cho bé bú. Người Vy lả dần, con vẫn khóc, cô dỗ dành con bằng lời nghẹn ngào "kiếp sau đừng làm con của mẹ nhé". Bà chủ nhà thấy mẹ con ốm lăn, ốm lóc, bà nói mát một câu "khỏe chuyển đi chỗ khác, tôi không cho thuê nữa". Thấy con lã dần theo mẹ, Vy gọi điện thều thào với bà chị họ nhờ giúp đỡ... Được giúp đỡ, mẹ con Vy dần khỏe, khỏe lại tiền trong người hết sạch. Mới ốm dậy, Vy thèm đủ thứ nhưng không có tiền làm sao mua?

Mẹ con Vy lại phải khăn gói một lần nữa, cô không biết đi đâu, ở đất Thủ đô cái gì cũng phải tiền, không tiền không nhà để ở, không cơm để ăn... Vy gọi cho mẹ, mẹ cô cay nghiệt "tôi đã nuôi cô lớn, cho ăn học đàng hoàng cô trả ơn như vậy, đứa con hoang trả cho bố nó, hoặc gửi vào trại mồ côi". Vy khóc nức nở, cô nhìn đứa con thơ đứt từng khúc ruột.

Nhớ lại lời bà hàng xóm dặn, Vy mở phòng bì ra, trong đó có 3 triệu đồng. May quá! Vốn là người gan lỳ không bỏ cuộc, cô lại tiếp tục thuê nhà mặt đường kinh doanh. Cô tìm đến sân đình, may quá gần đó có nhà cho thuê. Thấy hoàn cảnh đáng thương họ cho mẹ con Vy thuê 1,5 triệu một tháng, và 3 trăm tiền cọc điện nước. Đến bây giờ vốn Vy chỉ có 1,2 triệu. Vy đến ở nhà mới nhưng cô lo lắm, cô ra đình trước nhà cầu khẩn trời đất, hãy cho mẹ cô một con đường sống.

Sau một tháng, gánh hàng dưa cà của Vy đắt khách. Vy nấu xôi sáng, bỏ thêm ít hàng khô bán. Lợi nhuận tăng lên trông thấy, nhưng cuộc sống hai mẹ con vẫn thiếu trước hụt sau, có ngày Vy phải ăn cháo trắng. Vy lại sang quỳ gối vay tiền chị họ, người đó cho Vy vay 10 triệu với lãi suất 1,3. Bây giờ cuộc sống của mẹ con Vy đã dần ổn.

Vào một ngày đẹp trời, anh ta gọi cho Vy và hẹn gặp. Cô cũng tò mò xem từ ngày anh bỏ mẹ con Vy đi bây giờ sống như thế nào, nhất là Vy muốn biết anh ta trả lời thế nào với số tiền anh ta đã lấy của Vy. Cô đồng ý hẹn gặp ở quán cà phê xa nhà trọ. Anh ta đi xe ga, tóc vuốt keo, áo quần sành điệu, giầy bóng lộn, đồng hồ mã vàng đến điểm hẹn gặp Vy. Vy cười khểnh! Thì ra những ngày tháng mẹ con Vy cơ cực là lúc anh ta sung sướng nhất.

Lúc gặp anh ta ngơ ngác nhìn đứa bé, hỏi mấy câu qua loa, khi Vy nhắc đến số tiền, anh ta quanh co và đứng dậy đi thẳng. Vy nhìn anh ta đi như chạy, cô lắc đầu buồn bã. Nhưng Vy thấy phục mình đã biết cân bằng cuộc sống, đúng là có khó khăn mới biết sức mình như thế nào! 
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...